Câu chuyện cụ Vàng Chừ Dê, con của liệt sĩ
Câu chuyện về cụ Vàng Chừ Dê – người con của liệt sĩ ở thôn Dế Xu Phình
Giữa những dãy núi trùng điệp của Púng Luông, thôn Dế Xu Phình vẫn còn lưu giữ nhiều câu chuyện về những năm tháng chiến tranh gian khổ. Trong đó, cụ Vàng Chừ Dê là một người được bà con kính trọng bởi cụ là con của một liệt sĩ đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Cụ Vàng Chừ Dê sinh ra trong gia đình người Mông nghèo ở thôn Dế Xu Phình. Những năm ấy, cuộc sống vùng cao vô cùng khó khăn. Nhà vách gỗ, mái lợp cỏ gianh, quanh năm sống dựa vào nương ngô và ruộng bậc thang. Đường xuống trung tâm xã xa xôi, mùa mưa đất nhão, mùa đông sương phủ trắng núi.
Cha của cụ là một thanh niên khỏe mạnh, giàu lòng yêu nước. Khi đất nước bước vào thời kỳ chiến tranh ác liệt, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, cả gia đình đứng bên sườn núi nhìn theo bóng người lính khuất dần trong mây núi Tây Bắc.
Lúc ấy, cụ Vàng Chừ Dê còn nhỏ. Ký ức về cha chỉ là những hình ảnh mờ nhạt: chiếc túi vải đeo vai, đôi dép cao su đã mòn và lời dặn phải ngoan ngoãn nghe mẹ. Không ai ngờ đó là lần cuối cùng người cha rời khỏi bản.
Chiến tranh ngày càng ác liệt. Một ngày, cán bộ mang giấy báo tử vượt núi vào Dế Xu Phình. Người cha đã anh dũng hy sinh nơi chiến trường xa. Tin dữ khiến cả gia đình chìm trong đau thương. Người mẹ ôm con khóc bên bếp lửa suốt nhiều đêm, còn bà con trong bản ai cũng thương xót cho gia đình liệt sĩ nghèo nơi vùng cao.
Từ đó, mẹ cụ một mình gồng gánh nuôi con trưởng thành. Tuổi thơ của cụ Vàng Chừ Dê gắn với những ngày lên nương từ sáng sớm, theo mẹ trỉa ngô, gùi củi, đào măng giữa rừng sâu. Cái đói, cái rét của vùng cao từng bám lấy gia đình suốt nhiều năm.
Nhưng điều đặc biệt là dù khó khăn đến đâu, mẹ cụ vẫn luôn dạy con phải tự hào về người cha liệt sĩ. Bà thường nói:
“Cha con mất rồi, nhưng cha con hy sinh để bản mình, đất nước mình được yên bình.”
Lời dạy ấy theo cụ suốt cuộc đời.
Lớn lên trong mất mát, cụ Vàng Chừ Dê càng hiểu giá trị của hòa bình. Cụ chăm chỉ lao động, sống giản dị và luôn được bà con quý trọng bởi tính cách chân thành, chịu khó. Với cụ, được sống trong những ngày đất nước không còn tiếng súng đã là niềm hạnh phúc lớn nhất.
Ngày nay, mỗi dịp 27/7 hay những ngày tưởng nhớ liệt sĩ, con cháu lại quây quần nghe cụ kể về người cha chưa từng trở về. Những câu chuyện ấy không chỉ là ký ức của riêng một gia đình mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ về sự hy sinh lớn lao của cha ông.
Giữa những thửa ruộng bậc thang của Púng Luông hôm nay, cuộc sống đã đổi thay rất nhiều. Nhưng trong trái tim cụ Vàng Chừ Dê, hình ảnh người cha liệt sĩ vẫn mãi là niềm tự hào thiêng liêng không bao giờ phai nhạt.



