Câu chuyện của anh Dương Tiến Đạt – ký ức về người chú qua di ảnh
Câu chuyện của anh Dương Tiến Đạt – ký ức về người chú qua di ảnh
Anh Dương Tiến Đạt, cháu của liệt sĩ Dương Ngọc Viết, chưa từng một lần được gặp chú. Hình ảnh về người chú trong anh chỉ gói gọn trong bức ảnh thờ đặt trang nghiêm trên bàn thờ gia đình.
Từ khi còn nhỏ, mỗi lần thắp hương cùng người lớn, anh Đạt thường lặng lẽ nhìn vào tấm ảnh ấy. Một khuôn mặt hiền, ánh mắt nghiêm nghị nhưng ấm áp – đó là tất cả những gì anh biết về chú mình. Không có ký ức, không có kỷ niệm cụ thể, nhưng sự hiện diện của bức ảnh lại khiến anh cảm thấy rất gần gũi.
Lớn lên, anh được nghe nhiều hơn về chú qua lời kể của gia đình. Những câu chuyện không dài, chỉ là những mảnh ghép rời rạc, nhưng đủ để anh hiểu rằng chú mình đã sống một cuộc đời có ý nghĩa và đã hy sinh vì Tổ quốc.
Có những lúc đứng trước bàn thờ, anh Đạt tự hỏi về con người thật của chú – giọng nói ra sao, tính cách thế nào, có giống với những gì mọi người kể lại không. Dù không có câu trả lời, nhưng trong lòng anh vẫn luôn có một sự gắn kết vô hình.



