Câu chuyện của anh Vi Văn Tuyên – cháu liệt sĩ Vi Văn Mỵ
Câu chuyện của anh Vi Văn Tuyên – cháu liệt sĩ Vi Văn Mỵ
Anh Vi Văn Tuyên, cháu của liệt sĩ Vi Văn Mỵ, lớn lên qua những câu chuyện mà ông bà, bố mẹ thường kể lại. Với anh, người ông không hiện lên bằng những ký ức trực tiếp, mà bằng những mảnh ghép từ lời kể – khi thì là hình ảnh một người hiền lành, chịu khó, khi lại là một người luôn sẵn sàng lên đường khi đất nước cần.
Anh Tuyên nhớ nhất là những buổi tối cả nhà quây quần, nghe kể về ông. Không có những câu chuyện dài, chỉ là vài chi tiết nhỏ nhưng lặp đi lặp lại, dần trở nên quen thuộc. Chính những điều ấy đã giúp anh hình dung được phần nào về người ông mà mình chưa từng gặp.
Có những lúc đứng trước bàn thờ, anh Tuyên tự hỏi về cuộc đời của ông, về những năm tháng đã qua. Dù không có ký ức riêng, nhưng anh vẫn cảm thấy một sự gắn bó rất gần gũi. Đối với anh, liệt sĩ Vi Văn Mỵ không chỉ là một người thân trong gia đình, mà còn là một phần cội nguồn, được gìn giữ qua từng câu chuyện.
Những ký ức “được kể lại” ấy đã trở thành động lực để anh sống có trách nhiệm hơn, luôn nhắc mình phải cố gắng, để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước.



