Khác

Câu chuyện của Bà Đoàn Thị Thành

Dưới những tầng mây thời gian phủ bụi, ký ức về một thời hoa lửa vẫn âm ỉ cháy trong lòng dân tộc như than hồng không tắt. Vào những ngày cuối cùng của tháng 12, khi cả nước đang tấp nập chuẩn bị cho một ngày hội lớn của toàn dân tộc, khi những cơn gió lạnh mùa đông ùa về làm cho những vết thương trên người nhức mỏi, bà Đoàn Thị Thành lại nhớ về một thời thanh xuân rực lửa đã qua bằng tất cả tuổi xuân, niềm tin và máu xương của mình mình bên các anh chị em đồng chí, đồng đội

Quảng Trị31/03/2026Trần Văn Kiện (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới những tầng mây thời gian phủ bụi, ký ức về một thời hoa lửa vẫn âm ỉ cháy trong lòng dân tộc như than hồng không tắt. Vào những ngày cuối cùng của tháng 12, khi cả nước đang tấp nập chuẩn bị cho một ngày hội lớn của toàn dân tộc, khi những cơn gió lạnh mùa đông ùa về làm cho những vết thương trên người nhức mỏi, bà Đoàn Thị Thành lại nhớ về một thời thanh xuân rực lửa đã qua bằng tất cả tuổi xuân, niềm tin và máu xương của mình mình bên các anh chị em đồng chí, đồng đội
Bà Đoàn Thị Thành sinh năm 1947, quê tại thôn Phúc Tùng, xã Đức Hóa, huyện Tuyên Hóa, tỉnh Quảng Bình, nay thuộc xã Tuyên Phú, tỉnh Quảng Trị. Tuổi thơ và của bà gắn liền với bom đạn, mất mát và những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Những cục sắt vô tình hiện thân cho sự vô nhân đạo của con người ấy đã lấy đi người cha mẹ kính yêu của bà, đẩy bốn anh chị em côi cút của bà vào cảnh mồ côi không nơi nương tựa, cũng khiến cho lòng yêu nước và căm thù địch của bà càng thêm nồng nàn, sâu sắc. Khi mới 17 tuổi, ở độ tuổi mà những đứa trẻ bây giờ vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường, bà đã vinh dự được kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam, tiền thân của Đảng Cộng sản Việt Nam, một điều vô cùng hiếm hoi và khắt khe trong hoàn cảnh lúc bấy giờ. Đó không chỉ là sự ghi nhận cho lý tưởng cách mạng kiên định, mà còn là minh chứng cho tinh thần đấu tranh, cho những đóng góp thầm lặng nhưng bền bỉ của bà nơi tuyến lửa.
Khi cả miền Bắc đang nô nức theo phong trào thi đua “Hai giỏi”, với tinh thần học tập và công tác xuất sắc, bà được vinh dự cử đi học tại Trường Chính trị Quảng Bình, nay là Trường Chính trị Lê Duẩn tỉnh Quảng Trị. Giữa những năm tháng gian khó, con đường học tập của bà không chỉ là tri thức, mà còn là con đường rèn luyện bản lĩnh, nuôi dưỡng niềm tin vào ngày mai độc lập.
Chồng bà, ông Cao Xuân Viễn, cũng là một chiến sĩ cách mạng kiên trung. Ông trực tiếp tham gia chiến dịch Quảng Trị 81 ngày đêm, nơi máu và nước mắt hòa vào đất, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Trải qua bao hiểm nguy, đau thương và thử thách khốc liệt, mối duyên vợ chồng của họ không những không phai nhạt, mà càng thêm gắn bó, thắm thiết, được tôi luyện trong lửa đạn và niềm tin son sắt vào cách mạng.
Ở hậu phương, bà Thành tham gia dân công hỏa tuyến, công tác tại Đoàn 559 trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Nhiệm vụ của bà và đồng đội là vận chuyển lương thực, quân trang, đạn dược chi viện cho miền Nam ruột thịt. Đó là những chuyến đi không hẹn ngày về, là những bước chân âm thầm giữa rừng sâu, dưới mưa bom bão đạn của kẻ thù.
Trong một lần đang làm nhiệm vụ, bà và các đồng đội trong tổ bất ngờ bị máy bay Mỹ ném bom. Trận bom ác liệt ấy đã cướp đi sinh mạng của ba người đồng đội, để lại những vết thương không bao giờ lành trong lòng những người sống sót. Bà Thành bị mảnh đạn xuyên thủng bụng, một đồng chí khác cũng trọng thương. Trong hoàn cảnh cơ sở vật chất vô cùng thiếu thốn, số cáng cứu thương có hạn, quãng đường đến trạm xá lại xa xôi, người đồng chí bị thương ấy đã nhường cáng cho bà, để mọi người khiêng bà đi cấp cứu trước.
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, bà đã may mắn vượt qua cơn nguy kịch. Thế nhưng, những mảnh đạn vẫn nằm sâu trong cơ thể, trở thành dấu tích không thể xóa nhòa của chiến tranh. Mỗi khi trái gió trở trời, cơn đau nhói lại âm thầm trở về, như một lời nhắc nhở dai dẳng về ngày định mệnh năm xưa, về những người đã ngã xuống để bà được sống.
Với những cống hiến to lớn cho sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bà Đoàn Thị Thành đã được Nhà nước phong tặng Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Ba. Nhưng hơn cả những tấm huân chương lấp lánh, cuộc đời bà là một bản anh hùng ca lặng lẽ, được viết nên bằng tuổi xuân, lòng dũng cảm và sự hy sinh không lời.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, khi tiếng bom chỉ còn vang lên trong trang sách và ký ức, câu chuyện của bà Thành vẫn lặng lẽ nhắc nhở chúng ta rằng: có những con người đã gửi lại tuổi xuân mình giữa chiến tranh để thế hệ sau được lớn lên trong yên bình. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những con người của thời hoa lửa thì không bao giờ mất đi. Họ sống mãi trong lịch sử, như ngọn đèn soi sáng cho thế hệ hôm nay hiểu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả những nỗi đau không gì có thể làm phai nhạt được

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn