Câu chuyện của bà Lự và hũ mắm nêm
Ngày ấy, nhà bà Lự làm mắm nêm thơm nức cả xóm. Bà cứ để chum mắm chỏng chơ giữa sân, ai đi qua cũng tưởng đồ ăn. Nhưng bên dưới chum mắm lớn nhất lại khoét một khoang rỗng để giấu tài liệu. Nhiều lần lính Tây vào nhà, bà cứ cười: “Mắm tôi nặng mùi lắm, ông không mở ra được đâu.” Nhờ cái hũ mắm ấy mà bao nhiêu giấy tờ quan trọng không bị lộ. Bà thường nói: “Cách mạng cũng như mắm, phải ủ kỹ thì mới dậy mùi.”



