Người có công giúp đỡ cách mạng

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Chiên – nữ du kích Thái Bình

Cô du kích nhỏ trong chiến khu Việt Bắc (Thời kháng chiến chống Pháp)

Hải Phòng15/01/2026Trịnh Quang Minh (Đoàn Phường Ngô Quyền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Thị Chiên, sinh năm 1929, quê ở xã Tán Thuật, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình.
Những năm 1949 – 1950, khi thực dân Pháp chiếm đóng quê tôi, chúng lập đồn bốt dày đặc, đêm đêm càn quét, bắt dân, đốt làng. Lúc ấy tôi mới hơn 20 tuổi, nhưng nhìn cảnh dân làng bị đánh đập, tôi quyết tâm đi theo Việt Minh.

Tôi xin vào đội du kích xã, được giao nhiệm vụ trinh sát và đánh phục kích nhỏ. Lúc đầu tôi chỉ biết bắn súng trường cũ, nhưng nhờ được huấn luyện, tôi dần thành thạo.
Một lần, chúng tôi nhận tin có tên quan hai Pháp thường xuyên về đồn bằng xe Jeep, tôi cùng đồng đội phục kích. Khi xe hắn vừa tới, tôi bắn trúng lốp, rồi lao ra bắt sống. Cả đồn Pháp hoảng loạn, còn dân làng thì hò reo.

Sau này, tôi còn thuyết phục được chồng tôi, vốn là lính ngụy, quay về với kháng chiến. Khi nghe tôi nói:

“Anh bắn người mình, còn lương tâm đâu nữa?”
Anh ấy đã bỏ súng, chạy trốn về rừng.

Năm 1952, tôi được ra Hà Nội dự Đại hội Anh hùng Chiến sĩ Thi đua. Bác Hồ gặp và hỏi:

“Cô giết giặc thế nào?”
Tôi trả lời:
“Thưa Bác, giặc đến là cháu bắn, bắn xong cháu bắt sống.”
Bác cười hiền hậu và nói:
“Cô giỏi lắm, con gái Việt Nam thật anh hùng.”

Đến bây giờ, mỗi khi kể lại, tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt và nụ cười của Bác. Đó là khoảnh khắc cả đời không quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Chiên – nữ du kích Thái Bình | Câu chuyện thời hoa lửa