Cựu Thanh niên xung phong

câu chuyện của bà Nguyễn Thị Kim Huế

Quảng Trị19/04/2026Trần Hồng Quân-UV BCH Đoàn cơ sở công ty TNHH MTV Khai thác công trình thủy lợi Quảng Bình (Đoàn cơ sở công ty TNHH MTV Khai thác công trình thủy lợi Quảng Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi tuyến lửa Trường Sơn ngày đêm oằn mình dưới bom đạn, có những con người lặng thầm góp tuổi xuân cho đất nước. Họ không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, nhưng công việc của họ cũng đối mặt với cái chết từng giờ. Nguyễn Thị Kim Huế – cựu thanh niên xung phong quê Quảng Bình – là một trong những người như thế. Năm 1968, khi vừa tròn mười tám tuổi, bà Huế tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Thời điểm ấy, Quảng Bình là “túi bom”, ngày nào cũng hứng chịu hàng trăm trận ném bom của không quân Mỹ. Công việc của bà và đồng đội là san lấp hố bom, sửa đường, đảm bảo giao thông cho xe vận tải chở vũ khí, lương thực vào chiến trường miền Nam.

“Bom vừa dứt là chúng tôi lao ra đường,” bà từng kể trong một buổi gặp mặt truyền thống. Đất đá còn nóng, khói bụi mù mịt, nhưng nếu chậm trễ, đoàn xe sẽ bị ùn lại, mục tiêu tiếp theo lại chính là con đường ấy. Nhiều đêm, các chị làm việc dưới ánh đèn pin bọc giấy xanh để tránh máy bay phát hiện. Có hôm vừa lấp xong hố bom, máy bay quay lại, tất cả phải lao xuống hầm trú ẩn tạm bợ.

Năm 1972, trong một trận bom ác liệt, tiểu đội của bà bị vùi lấp. Hai đồng đội hy sinh tại chỗ, bà Huế bị thương ở chân nhưng vẫn nén đau tiếp tục ở lại đơn vị sau khi điều trị. Với bà, rời tuyến đường lúc ấy đồng nghĩa với việc bỏ lại đồng đội giữa lửa đạn.

Hòa bình lập lại năm 1975, bà trở về quê hương với thương tật 3/4 và bắt đầu cuộc sống mới bằng đôi bàn tay trắng. Những năm đầu sau chiến tranh vô cùng khó khăn: ruộng đất cằn cỗi, sức khỏe giảm sút do di chứng bom đạn. Nhưng người nữ thanh niên xung phong năm nào vẫn giữ tinh thần kiên cường. Bà tham gia công tác Hội Cựu thanh niên xung phong địa phương, vận động đồng đội hoàn thiện hồ sơ để được công nhận chế độ chính sách.

Nhiều năm sau, bà được Nhà nước công nhận là người có công với cách mạng, được trao tặng Huy chương Thanh niên xung phong vẻ vang. Nhưng với bà, phần thưởng lớn nhất không phải là tấm huân chương, mà là “được thấy đất nước hòa bình, con cháu được học hành”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn