Bài viết

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Tiếp

Quảng Trị29/12/2025Đoàn Trường THPT Chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử, khi được ghi lại bằng niên biểu và chiến công, thường mang dáng dấp của những con số khô cứng, nhưng khi được kể lại bằng ký ức của một cựu chiến binh, lịch sử hiện lên như một vết thương còn âm ỉ trong tâm hồn. Ở đó, chiến tranh không chỉ là tiếng súng đã lùi xa, mà còn là những mất mát không thể gọi tên, những kỉ niệm đứt gãy giữa sống và chết, những di chứng âm thầm gặm nhấm thể xác và những ám ảnh dai dẳng bám riết con người.
Trong những ngày hòa bình, chúng tôi may mắn được ngồi lại để lắng nghe những trang sử đời thực qua lời kể của bà Nguyễn Thị Tiếp trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Lật lại những trang ký ức, ít ai ngờ rằng người phụ nữ nhỏ nhắn ấy đã mang trong mình một ý chí sắt đá từ rất sớm. Năm đó, ở cái tuổi 15 - cái tuổi mà lẽ ra vẫn còn được sống trong vòng tay bảo bọc của cha mẹ, bà Tiếp đã dũng cảm viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Với vóc dáng nhỏ bé nhưng mang một trái tim rực cháy khát vọng tự do, cô gái trẻ ấy đã dấn thân vào cuộc chiến khốc liệt không một chút do dự.
Bà phục vụ trong đơn vị pháo 5-17 ly giữa chiến trường miền Tây Quảng Bình. Giữa cái nắng cháy da với những cơn mưa rừng xứ Quảng, hàng trăm tiếng máy bay gầm rú và đại bác giặc dội xuống không ngớt đã biến lằn ranh giữa sự sống và cái chết bỗng hóa mỏng manh như sợi tóc. Ấy thế mà những người chiến sĩ ấy nào có từ bỏ, họ đã đi vào cuộc chiến bằng tất cả tình yêu của mình: quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh.
Thế nhưng, có những nỗi đau còn ám ảnh hơn cả bom đạn. Ngày 1/6/1968, đã có một sự kiện mà có lẽ suốt đời này bà cũng không thể quên được. Còn gì đau đớn hơn khi lúc bà bị thương nặng, cũng là ngày bà mất đi một người bạn? Khoảnh khắc bà cố gắng liều mình để cứu lấy hy vọng sống cuối cùng của người mà bà yêu thương nhất, nhưng rồi đành bất lực nhìn người đồng đội ngã xuống đã trở thành vết sẹo lớn nhất trong lòng bà. Ánh mắt tuyệt vọng đến cùng cực nhưng vẫn le lói đâu đó sự tự hào của người đồng đội đã cùng chiến đấu qua bao năm tháng cứ như thế ám ảnh mãi mà cho đến sau này. Chiến tranh tàn khốc không chỉ vì nó lấy đi mạng sống, mà vì nó để lại cho những người ở lại một nỗi day dứt khôn nguôi, một khoảng trống không gì có thể bù đắp.
Sau trận chiến ấy, bà Tiếp trở về với một phần cơ thể không còn nguyên vẹn nhưng bà luôn nói về lòng biết ơn nhiều hơn là nỗi đau. Bà biết ơn những bàn tay đồng đội đã dìu mình ra khỏi làn đạn, nhớ những bác sĩ nơi tuyến sau đã chống lại cơn ập đến bất ngờ của Tử thần để giành lại sự sống cho bà giữa giây phút sinh tử với muôn vàn thiếu thốn. Chính cái tình người ấm áp ấy đã trở thành ngọn đuốc thắp lên ánh sáng giữa bóng tối mịt mù của chiến tranh.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, bà Tiếp vẫn toát lên một tinh thần lạc quan và mạnh mẽ. Ở người chiến binh ấy, tôi nhìn thấy vẻ đẹp của một thế hệ đã chấp nhận hy sinh mình để đổi lấy tương lai chung cho dân tộc.
Từ câu chuyện của bà Nguyễn Thị Tiếp, tôi nhận ra rằng chiến tranh là mất mát không gì bù đắp được, và hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có. Hòa bình hôm nay được đắp nên từ máu, nước mắt và cả cuộc đời của biết bao con người bình thường mà phi thường.
“ Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Không ai nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm nên đất nước”
Chúng ta nhớ về chiến tranh không phải để nuôi dưỡng hận thù, mà để biết trân trọng hơn , để sống trách nhiệm hơn với hiện tại.
“Cảm ơn bà - người con gái thời hoa lửa, đã viết nên một câu chuyện thật đẹp. Không chỉ là câu chuyện về lòng dũng cảm trong quá khứ, mà còn là bài học về sức sống mãnh liệt ở hiện tại, để thế hệ trẻ chúng con soi mình và vững bước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn