Bài viết

Câu chuyện của Bà nội em

Câu chuyện kể về hành trình di cư vào Nam của bà nội em năm 1945, khi gia đình bị chia cắt và rơi vào cảnh bị lừa mất chỗ ở. Dù khó khăn, thiếu thốn, cả gia đình vẫn cố gắng vượt qua và dần ổn định cuộc sống.

TP. Hồ Chí Minh13/06/2026Vũ Vân Anh (Đoàn trường Đại học Sài Gòn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - CÂU CHUYỆN CỦA BÀ NỘI EM

Bà nội em sinh năm 1936. Năm 1945, khi còn nhỏ, bà theo gia đình di cư từ miền Bắc vào miền Nam. Lúc đó bà còn nhỏ lắm, chưa hiểu hết mọi chuyện, chỉ biết là phải rời quê, rời nhà để đi một nơi khác sống.

Gia đình bà lúc đó cũng không đi di cư hết. Một nửa anh em ở cùng mẹ ở lại ngoài Bắc, một nửa anh em cùng với ba di cư vào Nam sinh sống. Từ đó mà mỗi người một nơi, không biết khi nào mới có cơ hội được gặp lại nhau.

Trước khi vào miền Nam, gia đình bà nội em có tin tưởng một người quen. Người này tự xưng là người chuyên mua bán nhà đất và người này nhận tiền rồi nói sẽ mua giúp một căn nhà 2 tầng để cả nhà vào ở cho ổn định. Ai cũng yên tâm, nghĩ là vào trong đó sẽ có chỗ ở đàng hoàng. Nhưng khi vào tới nơi thì mới biết là bị lừa.

Thực tế, căn nhà đó không phải của riêng gia đình bà. Họ chỉ được ở một tầng phía trên, còn tầng dưới với tầng lửng thì đã có người khác ở. Trong khi tiền thì đã đưa đủ để mua cả căn nhà. Người quen kia sau đó cũng bỏ đi mất, không liên lạc được và gia đình bà nội em cũng không biết người đó đã đi đâu, làm gì.

Lúc đó gia đình bà mới vào, không có người thân, cũng không quen biết ai. Sáu người phải ở chung trên một tầng nhà nhỏ. Cuộc sống lúc đó rất khó khăn, chật chội, thiếu thốn đủ thứ.

Bà kể hồi đó cực lắm nhưng không có cách nào khác, chỉ biết cố gắng mà sống. Bà là người chị cả trong nhà nên từ nhỏ bà đã phải quen với việc tự lập, tự lo cho bản thân từ sớm và phụ giúp gia đình, chăm sóc các em.

Sau này, gia đình dần dần ổn định hơn, nhưng những chuyện lúc mới vào miền Nam thì bà vẫn nhớ mãi. Với bà, đó là quãng thời gian vừa buồn, vừa là một khoảng kí ức khó quên còn đọng lại trong tim bà.

Qua câu chuyện của bà, em thấy được rằng người bình thường thời đó ai cũng cực. Không phải ai cũng có điều kiện hay được giúp đỡ, nhiều người phải tự mình gồng gánh hết mọi chuyện. Có lúc bị lừa, có lúc mất mát, nhưng rồi vẫn đứng lên, vẫn tiếp tục sống.

Những điều đó nghe thì đơn giản, nhưng nếu đặt vào hoàn cảnh lúc đó mới thấy không hề dễ. Chính sự chịu đựng, kiên trì và cố gắng từng ngày của những con người như bà đã giúp gia đình vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất.

Đối với em, đó không chỉ là một câu chuyện của riêng bà mà còn là hình ảnh chung của rất nhiều người trong thời đó — sống giản dị, chịu thương chịu khó, và dù có khó khăn thế nào cũng không bỏ cuộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn