Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

câu chuyện của bác Bình – một người lính trẻ miền Bắc xẻ dọc Trường Sơn vào chi viện cho chiến trường miền Nam năm xưa

Lào Cai15/05/2026Hà Thị Mai Giang (xã Quy Mông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ôm ký ức về một thời gian khổ nhưng anh dũng, câu chuyện của bác Bình – một người lính trẻ miền Bắc xẻ dọc Trường Sơn vào chi viện cho chiến trường miền Nam năm xưa – là một minh chứng sống động cho "thời hoa lửa" kiên cường.

Năm ấy, chàng thanh niên tên Bình vừa tròn 19 tuổi, vừa rời ghế nhà trường đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ bằng máu. Hành trang vào Nam của bác chỉ vỏn vẹn chiếc ba lô con cóc, đôi dép cao su và một ý chí sắt đá: “Chưa hết giặc, chưa về.”

Chặng đường hành quân vào chiến trường miền Nam (B2) là một thử thách khủng khiếp đối với bác Bình và đồng đội. Đi bộ ròng rã suốt nhiều tháng trời dưới tán rừng già Trường Sơn, ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh.

  • Cơn ác mộng mang tên sốt rét: Bác Bình kể lại, đáng sợ không kém bom đạn chính là những cơn sốt rét rừng. Có những đêm, toàn thân bác run bần bật giữa rừng sâu, đắp ba bốn chiếc chăn vẫn thấy lạnh thấu xương tủy, rồi ngay sau đó là cơn sốt hầm hập như thiêu như đốt. Khi ấy, thuốc men khan hiếm, anh em đồng đội chỉ biết thay nhau nấu cháo loãng, ép bác uống từng thìa để lấy sức mà đi tiếp.

  • Cái chết cận kề: Một buổi trưa năm 1972, khi đại đội của bác đang trú quân bên một sườn đồi thì máy bay B-52 của địch ập đến rải thảm. Tiếng bom nổ xé toạc màn đêm, đất đá bay mù mịt. Bác Bình bị đất vùi lấp, may mắn được đồng đội bới lên kịp thời. Khi mở mắt ra, bác bàng hoàng nhận ra người bạn đồng hương nằm ngay bên cạnh mình vừa mới lúc sáng còn chia nhau nửa củ sắn, giờ đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất mẹ.

  • Vào đến miền Đông Nam Bộ, bác Bình được biên chế vào một đơn vị chủ lực, trực tiếp tham gia vào những trận đánh ác liệt tại vùng "Tam giác sắt" Bình Dương và các đồn bốt dọc tuyến phòng thủ của địch.

    Trận đánh đáng nhớ nhất đời bác là trận giữ chốt trong một rừng cao su ngập khói súng. Địch dùng pháo binh và xe tăng càn quét dữ dội nhằm đẩy lùi quân ta. Bác Bình khi ấy là pháo thủ giữ khẩu súng chống tăng B41.

    “Lúc ấy tiếng bom đạn đanh tai, tai tôi gần như điếc đặc, chẳng còn biết sợ là gì nữa. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải bắn trúng chiếc xe tăng đang lù lù tiến vào.” – Bác Bình bồi hồi nhớ lại.

    Một quả pháo của địch nổ gần ngay vị trí chốt, hất tung bác văng ra xa, mảnh đạn găm thẳng vào đùi đau nhói. Máu chảy ra ướt sũng quần, nhưng nhìn thấy xe tăng địch vẫn đang tiến lên, bác nén đau, lết thân mình đầy bùn đất trở lại vị trí, vác khẩu B41 lên vai và siết cò. Chiếc xe tăng địch khựng lại, bốc cháy ngùn ngụt. Trận ấy, đơn vị của bác giữ vững được trận địa, nhưng đổi lại, một nửa số đồng đội trong trung đội của bác đã anh dũng hy sinh.

    Giữa những khoảng lặng của cuộc chiến, điều khiến bác Bình ấm lòng và có thêm sức mạnh chính là sự đùm bọc của đồng bào miền Nam.

    Bác kể về những chuỗi ngày luồn sâu trong vùng địch hậu, đơn vị phải nhịn đói mấy ngày liền. Chính những "Má Sáu", "Chị Ba" ở vùng ven đã bí mật đào hầm nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cho các anh từng lon gạo, nải chuối chín hay những bát nước chè xanh ngọt lịm tình quê.

    Có những đêm hành quân qua vùng giải phóng, người dân ùa ra hai bên đường, người nắm tay, người dúi vào tay anh giải phóng quân miền Bắc nắm xôi, quả vú sữa với lời nhắn nhủ thiết tha: “Ráng đánh thắng nghe các con, cho nước nhà mau thống nhất.” Tình cảm ruột thịt Nam - Bắc ấy chính là thứ ánh sáng sưởi ấm những đêm đông lạnh giá ở chiến trường.

    Ngày Chiến Thắng Và Những Vết Sẹo Vinh Quang

    Mùa xuân năm 1975, bác Bình cùng đơn vị tiến vào Sài Gòn trong đội hình quân giải phóng. Giây phút lá cờ nửa đỏ nửa xanh tung bay trên dinh Độc Lập ngày 30/4, bác Bình đã khóc – những giọt nước mắt hạnh phúc của ngày chiến thắng, nhưng cũng là giọt nước mắt tiếc thương cho những người đồng đội đã ngã xuống ngay trước ngưỡng cửa của hòa bình.

    Đối với bác Bình, những năm tháng ở chiến trường miền Nam không chỉ là một giai đoạn lịch sử, mà đó là "Thời Hoa Lửa" đẹp nhất, oanh liệt nhất của cuộc đời mình – một thời đại mà những người lính đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    câu chuyện của bác Bình – một người lính trẻ miền Bắc xẻ dọc Trường Sơn vào chi viện cho chiến trường miền Nam năm xưa | Câu chuyện thời hoa lửa