Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Đặng Văn Bình - xóm Cóoc, xã Phượng Tiến.
Sinh năm 1962 tại xóm Cóoc, xã Phượng Tiến, trong một gia đình nông dân thuần hậu, tuổi thơ của bác Đặng Văn Bình gắn liền với nương ngô, ruộng lúa và những buổi chiều theo bạn bè thả diều trên triền đồi. Những năm đầu thập niên 80, khi đất nước vừa đi qua chiến tranh nhưng biên giới vẫn còn nhiều biến động, tiếng gọi Tổ quốc một lần nữa vang lên. Năm 1981, khi vừa tròn 19 tuổi, bác Bình viết đơn tình nguyện nhập ngũ, tạm gác lại ước mơ học nghề và cuộc sống bình dị nơi quê nhà.
Ngày lên đường, hành trang của chàng trai trẻ chỉ là chiếc ba lô vải, vài bộ quần áo và lời dặn của mẹ: “Đi bộ đội phải giữ gìn sức khỏe, sống cho xứng đáng với quê hương.” Câu nói giản dị ấy theo bác suốt những năm tháng quân ngũ.
Những ngày đầu huấn luyện là thử thách không dễ dàng. Từ một thanh niên quen với công việc đồng áng, bác phải làm quen với kỷ luật quân đội, những buổi hành quân dài dưới nắng gắt, những đêm gác rừng lạnh buốt. Đôi vai còn non trẻ nhiều khi mỏi rã rời, nhưng tinh thần đồng đội đã giúp bác vượt qua. Bác thường kể rằng chính tình đồng chí đã biến những khó khăn thành kỷ niệm không thể quên: cùng nhau chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô trong những ngày huấn luyện gian khổ.
Trong thời gian phục vụ, đơn vị của bác thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới và giữ gìn an ninh vùng trọng điểm. Cuộc sống nơi đơn vị không chỉ có gian khổ mà còn đầy nghĩa tình. Những đêm hành quân giữa rừng sâu, ánh lửa bập bùng và tiếng hát người lính đã trở thành nguồn động viên tinh thần lớn lao. Bác Bình luôn được đồng đội tin tưởng bởi sự điềm đạm, trách nhiệm và tinh thần kỷ luật cao. Nhờ nỗ lực không ngừng, bác được phong cấp bậc Trung sĩ – một dấu mốc đáng tự hào của chàng trai trẻ năm nào.
Bốn năm quân ngũ (1981–1985) trôi qua nhanh như một giấc mơ dài. Ngày xuất ngũ trở về quê hương, bác mang theo trong tim biết bao kỷ niệm. Quê nhà vẫn đó, con đường đất quen thuộc vẫn đó, nhưng chàng thanh niên năm nào đã trưởng thành, rắn rỏi và bản lĩnh hơn.
Trở về đời thường, bác lại cần mẫn với ruộng vườn, tích cực tham gia công tác địa phương, gương mẫu trong mọi phong trào. Những câu chuyện về thời quân ngũ của bác trở thành bài học sống động cho thế hệ trẻ trong xóm. Bác thường nhắc nhở con cháu: “Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt của biết bao thế hệ. Vì vậy phải sống sao cho xứng đáng.”
Giờ đây, khi mái tóc đã điểm bạc, bác Đặng Văn Bình vẫn giữ nguyên sự giản dị và tinh thần người lính năm xưa. Những năm tháng quân ngũ không chỉ là ký ức, mà là niềm tự hào theo bác suốt cuộc đời – một thời hoa lửa không thể nào quên.



