Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Đoàn Ngọc Vinh sinh năm 1951

Thanh Hóa17/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Đoàn Ngọc Vinh, sinh năm 1951. Khi kể về câu chuyện hoa lửa của đời mình, trong tôi luôn hiện lên rõ ràng những năm tháng tuổi trẻ đã đi qua giữa chiến tranh — một thời vừa gian khổ, vừa đầy ký ức không thể nào quên.

Tôi lớn lên trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa. Tuổi thơ của tôi gắn liền với tiếng bom, tiếng máy bay và những lần chạy xuống hầm trú ẩn. Có những ngày đang sinh hoạt bình thường cũng phải bỏ dở, cả làng vội vã tìm nơi tránh bom. Khi ấy, nỗi sợ là điều quen thuộc.

Đến tuổi thanh niên, tôi lên đường tham gia lực lượng. Những ngày đầu bước vào môi trường ấy, tôi mới hiểu hết sự gian khổ. Hành quân dài ngày, thiếu thốn đủ thứ, lại luôn phải đối mặt với nguy hiểm. Có những lúc mệt mỏi tưởng như không thể đi tiếp, nhưng không ai cho phép mình dừng lại.

Tôi nhớ có lần đơn vị hành quân qua một khu rừng thì bị đánh bom bất ngờ. Tiếng nổ vang trời, đất đá bay lên, cây cối gãy đổ. Tôi nằm rạp xuống, tim đập dồn dập. Khi ngẩng lên, xung quanh chỉ còn khói bụi và những người anh em bị thương. Có người đã không còn nữa. Những hình ảnh ấy đến giờ tôi vẫn không thể quên.

Hoa lửa trong ký ức tôi là những đêm trời đỏ rực bởi đạn pháo, là những con đường đầy hố bom, là những cánh rừng cháy sém. Nhưng đau nhất vẫn là sự mất mát — những người đã cùng mình đi qua bao chặng đường, rồi mãi mãi không trở về.

Tuy vậy, giữa khói lửa, tình đồng đội lại càng sâu nặng. Chúng tôi sống dựa vào nhau, chia nhau từng miếng ăn, từng giọt nước. Khi một người ngã xuống, những người còn lại càng phải đứng vững để tiếp tục.

Sau chiến tranh, tôi trở về cuộc sống đời thường. Những năm đầu rất vất vả, nhưng tôi luôn tự nhủ: mình đã đi qua những ngày tháng khốc liệt hơn, thì không có lý do gì để lùi bước.

Giờ đây, khi đã lớn tuổi, nhìn lại quãng đời đã qua, tôi hiểu rằng hoa lửa không chỉ là ký ức đau thương, mà còn là niềm tự hào. Vì tôi đã sống, đã góp một phần nhỏ bé của mình trong những năm tháng ấy.

Với tôi, đó là một phần cuộc đời không thể quên — một thời hoa lửa đã cháy lên, và sẽ còn mãi trong ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn