câu chuyện của bác Lăng Sỹ Áo
câu chuyện của Bác Lăng Sỹ Áo
CÂU CHUYỆN BÁC LĂNG SỸ ÁO TÂM SỰ CÙNG ĐOÀN THANH NIÊN XÃ TAM TIẾN
Trong không khí ấm cúng của ngôi nhà nhỏ giữa thôn La Thành, khi bữa cơm tri ân vừa chuẩn bị xong, chúng tôi – đoàn thanh niên xã Tam Tiến – lắng nghe bác Lăng Sỹ Áo chậm rãi kể lại những ký ức mà bác gọi là “khoảnh khắc của một đời người”. Bác Áo kể rằng bác nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày bước chân lên đường, mẹ bác đứng ở cổng làng dặn một câu mà đến giờ bác vẫn nhớ như in: “Con đi vì đất nước, nhưng hãy nhớ còn có một mái nhà luôn chờ con trở về.” Những năm tháng chiến đấu gian khổ, bác cùng đồng đội hành quân qua nhiều chiến trường ác liệt. Bác nhớ nhất là những đêm nằm trong hầm ẩm ướt, nghe tiếng bom nổ gần đến mức tưởng như đất dưới chân muốn sụp xuống. Nhưng điều giữ bác và đồng đội đứng vững chính là tình đồng chí – đồng đội, là niềm tin rằng phía sau họ là nhân dân, là quê hương yêu dấu. Bác Áo ngừng một chút, nhìn chúng tôi rồi kể tiếp: Có lần trong một trận đánh lớn, đơn vị của bác bị cô lập giữa rừng. Lương thực cạn, nước cũng gần hết. Trong hoàn cảnh đó, một đồng đội của bác bị thương nặng. Bác cùng mấy anh em đã thay nhau cõng người thương binh đó suốt nhiều giờ liền, vượt qua bom pháo, vượt qua sợ hãi để đưa anh về điểm tập kết. Bác nói: “Chiến tranh dạy chúng tôi một điều: sống là vì nhau. Không ai được bỏ lại phía sau.” Ký ức ấy theo bác đến tận bây giờ – như một lời nhắc nhở về lòng nhân ái và trách nhiệm. Khi chiến tranh kết thúc, bác Áo trở về quê hương, tiếp tục xây dựng cuộc sống đời thường, nhưng trong tim bác luôn khắc ghi hình ảnh những đồng đội đã nằm lại ở chiến trường. Bác nói rằng mỗi dịp 27/7 đến, bác lại thắp hương và kể chuyện cho con cháu để các thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay phải đổi bằng rất nhiều hy sinh. Bác nhìn chúng tôi – những thanh niên trẻ – rồi dặn dò: “Các cháu không phải mang súng như thế hệ bác, nhưng đất nước vẫn cần sự cống hiến. Cống hiến bằng việc sống tử tế, làm tốt công việc của mình, giúp đỡ cộng đồng, và giữ gìn truyền thống của quê hương mình.” Lời bác nói giản dị nhưng thấm sâu, khiến cả căn phòng như lắng lại.



