Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Lê Bá Hùng sinh năm 1956

Thanh Hóa15/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Bá Hùng, sinh năm 1956. Khi kể về câu chuyện hoa lửa của đời mình, tôi luôn nhớ đến những năm tháng tuổi trẻ gắn với gian khó, nơi mà chiến tranh và dư âm của nó vẫn còn hiện diện rõ trong cuộc sống.

Tôi lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt. Tuổi thơ của tôi không có nhiều ký ức êm đềm, mà là những lần nghe tiếng bom từ xa, những buổi tối người lớn ngồi lại kể chuyện chiến trường với giọng trầm buồn. Khi ấy còn nhỏ, tôi chưa hiểu hết, nhưng vẫn cảm nhận được sự khốc liệt của một thời.

Đến khi trưởng thành, tôi tham gia quân ngũ. Ngày rời nhà, tôi mang theo niềm tin và trách nhiệm của một người thanh niên. Những ngày đầu trong quân đội rất vất vả: hành quân dài, luyện tập dưới nắng, kỷ luật nghiêm ngặt. Có lúc mệt mỏi tưởng như không chịu nổi, nhưng không ai cho phép mình dừng lại.

Hoa lửa trong ký ức tôi không chỉ là những trận đánh hay khói lửa chiến tranh, mà còn là những thử thách của chính bản thân. Là khi phải vượt qua giới hạn của mình, khi mệt vẫn phải cố, khi khó vẫn phải đi tiếp.

Tôi nhớ những đêm trực gác, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ từng tiếng gió. Trong những khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ nhiều về gia đình, về quê hương. Chính những suy nghĩ đó đã giúp tôi có thêm động lực để cố gắng.

Điều quý giá nhất mà tôi có được trong thời gian ấy là tình đồng đội. Chúng tôi sống cùng nhau, chia sẻ từng khó khăn, giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh. Một câu động viên, một cái vỗ vai cũng đủ làm ấm lòng giữa những ngày gian khổ.

Sau khi rời quân ngũ, tôi trở về với cuộc sống đời thường. Những năm đầu không hề dễ dàng, phải tự mình gây dựng mọi thứ từ con số không. Nhưng nhờ những gì đã trải qua trong thời hoa lửa, tôi có đủ nghị lực để vượt qua.

Giờ đây, khi nhìn lại, tôi hiểu rằng hoa lửa không chỉ là ký ức của một thời, mà là ngọn lửa đã rèn giũa tôi. Nó giúp tôi biết sống kiên cường, biết trân trọng hòa bình và biết quý những điều giản dị trong cuộc sống.

Với tôi, đó là một phần cuộc đời không thể quên — một thời đã sống hết mình, giản dị nhưng đầy ý nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn