Câu chuyện của bác Lê Bá Thúy sinh năm 1964
Bác Lê Bá Thúy, sinh năm 1964, mỗi khi nhắc lại quãng đời quân ngũ của mình thường kể bằng giọng trầm và chậm, như thể từng ký ức vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí. Bác nói: “Hồi tôi nhập ngũ mới ngoài hai mươi tuổi. Còn trẻ, còn nhiều ước mơ lắm, nhưng khi Tổ quốc cần thì mình sẵn sàng lên đường.” Những ngày đầu ở đơn vị là thời gian rèn luyện nghiêm khắc. Sáng dậy sớm tập thể lực, chạy bền, chiều huấn luyện chiến thuật, tối học điều lệnh. Có hôm mệt đến mức đặt lưng xuống là ngủ ngay, nhưng sáng hôm sau vẫn phải dậy đúng giờ. Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công làm nhiệm vụ ở vùng biên giới. Địa hình chủ yếu là đồi núi, nhiều đoạn dốc cao, đá sắc. Mùa mưa thì lầy lội, đi lại khó khăn; mùa khô thì nắng gắt, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Bác Thúy nhớ nhất là những đêm trực gác. Trời tối, gió thổi lạnh, chỉ nghe tiếng côn trùng và lá cây xào xạc. Mỗi khi có tiếng động lạ, ai cũng tập trung cao độ. “Làm nhiệm vụ là phải tỉnh táo, không được chủ quan,” bác nói. Khó khăn còn là sự thiếu thốn và nỗi nhớ nhà. Những lá thư từ quê gửi lên được anh em đọc đi đọc lại nhiều lần. Có khi chỉ một câu hỏi thăm của gia đình cũng đủ làm ấm lòng giữa nơi xa xôi. Bác luôn nhắc đến tình đồng đội với sự trân trọng. Người khỏe giúp người yếu, ai ốm đau đều được chăm sóc. Những bữa cơm đạm bạc nhưng đầy tiếng cười đã giúp họ vượt qua mọi gian khổ. Giờ đây, khi cuộc sống đã bình yên, bác Lê Bá Thúy thường nói với con cháu: “Những năm tháng ấy tuy vất vả nhưng đã rèn cho tôi sự kiên trì và trách nhiệm. Nhờ vậy mà tôi càng biết quý trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.” Câu chuyện của bác giản dị, chân thành, nhưng chứa đựng cả một thời tuổi trẻ đáng tự hào.



