câu chuyện của bác Lê Công Cảnh sinh năm 1956
Bác Lê Công Cảnh, sinh năm 1956, là người đã trực tiếp trải qua những năm tháng khốc liệt nhất của “thời hoa lửa”. Tuổi thơ của bác gắn liền với chiến tranh, khi bom đạn trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống hằng ngày. Bác kể rằng những năm còn nhỏ, bác đã nhiều lần cùng gia đình sơ tán để tránh bom. Có những ngày đang học cũng phải bỏ dở, chạy vội xuống hầm trú ẩn khi tiếng còi báo động vang lên. Đêm đến, tiếng máy bay và tiếng bom nổ làm cả làng không ai ngủ yên. Nỗi sợ hãi luôn thường trực, nhưng rồi cũng trở thành điều mà ai cũng phải quen. Cuộc sống khi đó vô cùng thiếu thốn. Bữa ăn chỉ có khoai, sắn, có khi phải ăn cháo loãng qua ngày. Quần áo thì cũ kỹ, vá chằng vá đụp. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, con người lại càng gắn bó với nhau hơn. Hàng xóm láng giềng luôn sẵn sàng giúp đỡ, chia sẻ từng chút một để cùng vượt qua khó khăn. Bác Cảnh cũng không quên nhắc đến những mất mát mà chiến tranh để lại. Có những người thân, người quen đã mãi mãi không trở về. Những ký ức ấy khiến bác luôn trân trọng hòa bình và cuộc sống hôm nay. Với bác, “thời hoa lửa” là một phần ký ức không thể quên – một thời gian khó nhưng đã rèn luyện nên ý chí kiên cường và tinh thần vượt lên mọi thử thách của con người.



