Câu chuyện của bác Lê CôngMinh
Câu chuyện của bác Lê CôngMinh
Bác Lê Công Minh sinh ra trong những năm tháng chiến tranh còn khốc liệt.
Tuổi thơ của bác không có nhiều niềm vui trọn vẹn.
Thay vào đó là những lần chạy xuống hầm trú ẩn.
Mỗi khi còi báo động vang lên, cả nhà lại vội vã di chuyển.
Có những bữa cơm phải bỏ dở giữa chừng.
Những đêm dài, bác nằm nghe tiếng bom nổ từ xa.
Mặt đất rung lên khiến ai cũng lo sợ.
Cuộc sống khi đó vô cùng thiếu thốn.
Bữa ăn chỉ có khoai, sắn là chủ yếu.
Quần áo thì vá đi vá lại nhiều lần.
Trẻ con phải sớm biết phụ giúp gia đình.
Bác cũng quen với việc lao động từ nhỏ.
Dù vậy, bác vẫn nhớ những niềm vui giản dị.
Đó là những trò chơi cùng bạn bè trong lúc yên bình.
Tình làng nghĩa xóm vô cùng gắn bó.
Mọi người luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau.
Chia sẻ từng bát cơm, từng manh áo.
Những ký ức ấy theo bác suốt cuộc đời.
Giúp bác trở nên mạnh mẽ và kiên cường.
Và luôn biết trân trọng cuộc sống hôm nay.



