Cựu chiến binh

câu chuyện của bác Lê Đình Cảnh

Bác Lê Đình CẢnh kể chuyện

Thanh Hóa28/01/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Đình Cảnh, sinh năm 1964. Khi nhớ lại quãng thời gian tham gia bộ đội, có một kỷ niệm đến giờ tôi vẫn không quên.

Hồi đó tôi còn trẻ, mới vào đơn vị chưa lâu thì được đi một chuyến công tác xa. Đường đi chủ yếu là hành quân bộ, ba lô nặng, súng đạn đủ cả. Đi từ sáng sớm, trời còn mát, nhưng càng về trưa thì nắng gắt, mồ hôi chảy ướt lưng áo.

Đến một đoạn rừng thưa, đơn vị dừng lại nghỉ ngắn. Ai cũng tranh thủ uống nước, chỉnh lại ba lô. Chưa kịp nghỉ lâu thì nghe tiếng động lạ từ phía xa. Cán bộ ra hiệu cho anh em tản ra, giữ im lặng. Tim tôi đập nhanh hơn, tay siết chặt khẩu súng, mắt nhìn chăm vào khoảng rừng trước mặt.

Chúng tôi nằm im một lúc khá lâu. Không có tiếng súng, nhưng ai cũng căng thẳng. Sau khi kiểm tra lại, xác định an toàn, đơn vị tiếp tục đi. Đoạn đường sau đó ai cũng cảnh giác hơn, bước chậm lại, chú ý từng động tĩnh nhỏ.

Đến chiều muộn thì tới điểm tập kết. Ngồi xuống đất, tôi mới thấy chân tay rã rời, người mệt hẳn đi. Nhưng nhìn anh em đủ mặt, không ai bị làm sao, trong lòng tôi nhẹ hẳn. Khi ấy tôi hiểu ra rằng, trong quân ngũ, có những chuyến đi không nổ súng, nhưng vẫn đầy căng thẳng và không thể chủ quan.

Giờ nghĩ lại, kỷ niệm đó không phải chuyện lớn, nhưng là một phần tuổi trẻ của tôi trong những năm tháng đi bộ đội. Nó dạy tôi biết giữ kỷ luật, biết bình tĩnh trước tình huống khó, và biết quý trọng sự an toàn, bình yên sau này

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
câu chuyện của bác Lê Đình Cảnh | Câu chuyện thời hoa lửa