câu chuyện của bác Lê Dõan Kính sinh năm 1962
Bác Lê Doãn Kính, sinh năm 1962, vẫn thường kể lại những năm tháng “thời hoa lửa” với giọng trầm lắng nhưng đầy cảm xúc. Tuổi thơ của bác gắn liền với những ngày chiến tranh ác liệt, khi tiếng bom rơi, máy bay gầm rú đã trở thành nỗi ám ảnh quen thuộc.
Bác nhớ rõ những lần cùng gia đình vội vã chạy xuống hầm trú ẩn mỗi khi còi báo động vang lên. Những bữa cơm khi ấy rất đạm bạc, chỉ có khoai, sắn nhưng ai cũng cố gắng nhường nhịn nhau để cùng vượt qua khó khăn. Trẻ con như bác khi đó lớn lên nhanh hơn, sớm biết lo lắng và chia sẻ với gia đình.
Dù sống trong hoàn cảnh gian khổ, bác vẫn không quên những tình cảm ấm áp của xóm làng. Mọi người luôn giúp đỡ nhau, từ việc chia nhau từng lon gạo đến việc cùng nhau dựng lại nhà cửa sau mỗi trận bom. Chính tình người ấy đã giúp họ vượt qua những tháng ngày khốc liệt nhất.
Với bác Kính, “thời hoa lửa” không chỉ là ký ức về chiến tranh mà còn là bài học về lòng kiên cường, sự đoàn kết và niềm tin vào cuộc sống. Những ký ức ấy vẫn còn nguyên giá trị, nhắc nhở thế hệ sau phải biết trân trọng hòa bình hôm nay.



