Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Lê Hữu Cảnh sinh năm 1961

Thanh Hóa17/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày đó, ông Cảnh là một chàng trai mới ngoài hai mươi. Chiến tranh còn khốc liệt, đêm nào bầu trời cũng rực lên những vệt sáng – người ta gọi đó là “hoa lửa”.

Những bông hoa ấy không thơm, không mềm, mà cháy rực và rơi xuống như mưa. Mỗi lần pháo sáng bắn lên, cả cánh rừng bỗng sáng trắng, lộ ra từng bóng người đang nín thở. Ông và đồng đội nằm ép mình xuống đất, tim đập mạnh đến mức tưởng như kẻ địch cũng nghe thấy.

Có một đêm, khi “hoa lửa” nở dày đặc nhất, ông nhận nhiệm vụ đưa một người bạn bị thương vượt qua cánh đồng trống. Không có chỗ ẩn nấp. Chỉ cần một tia sáng quét qua là tất cả kết thúc.

Ông cõng bạn trên lưng, từng bước một. Mỗi khi pháo sáng phụt lên, ông lập tức nằm rạp xuống, ôm chặt người bạn, lấy thân mình che lại. Ánh sáng trắng rọi xuống, lạnh lẽo như soi thẳng vào số phận.

Người bạn thì thầm:
“Nếu không qua được… cậu cứ để tôi lại.”

Ông không trả lời. Chỉ siết chặt hơn.

Đêm đó dài như vô tận. “Hoa lửa” cứ nở rồi tắt, nở rồi tắt. Nhưng cuối cùng, khi trời gần sáng, họ cũng bò được đến bìa rừng bên kia.

Người bạn sống.

Nhiều năm sau, chiến tranh qua đi. Ông Cảnh già đi, tóc bạc trắng. Mỗi lần kể lại, ông vẫn nhìn xa xăm như đang thấy lại những bông “hoa lửa” ngày nào.

Ông nói:
“Ngày xưa, tụi tôi sợ ánh sáng đó lắm. Nhưng nghĩ lại… chính những đêm như vậy mới cho mình biết mình thương nhau đến mức nào.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn