Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Lê Khắc Minh

Thanh Hóa14/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Khắc Minh, sinh năm 1962. Khi kể lại câu chuyện đời mình, tôi thường nhắc đến một giai đoạn mà tôi gọi là thời hoa lửa — không chỉ vì những dư âm chiến tranh còn đó, mà vì những năm tháng ấy đã rèn giũa tôi trưởng thành giữa nhiều gian khó. Tôi sinh ra khi đất nước còn trong khói lửa. Tuổi thơ tôi gắn với những câu chuyện về chiến trường mà người lớn kể lại sau bữa cơm tối. Có khi đang chơi ngoài sân, tôi nghe tiếng người già trong xóm nhắc đến đồng đội đã ngã xuống, đến những năm tháng hành quân nơi rừng sâu. Những câu chuyện ấy theo tôi lớn lên từng ngày. Những năm thiếu niên của tôi là thời bao cấp. Gia đình đông con, cuộc sống chật vật. Gạo phải mua bằng tem phiếu, áo quần vá đi vá lại. Tôi quen với việc phụ giúp cha mẹ từ sớm: chẻ củi, gánh nước, làm đồng. Có những hôm mệt rã rời, nhưng nhìn ánh mắt kiên cường của cha mẹ, tôi tự nhủ mình không được yếu lòng. Khi trưởng thành, tôi tham gia phục vụ trong quân ngũ. Dù chiến tranh đã dần lùi xa, nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn đặt lên vai thế hệ chúng tôi. Những ngày huấn luyện vất vả, hành quân dài dưới nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Có những đêm trực gác giữa thao trường, gió lạnh thổi qua, tôi nhớ nhà da diết nhưng vẫn phải giữ vững tinh thần. Hoa lửa với tôi không chỉ là ký ức về tiếng súng, mà còn là ngọn lửa của trách nhiệm. Là khi đứng trong hàng ngũ, nghe tiếng hô vang đồng thanh, tôi cảm nhận rõ sự gắn kết của đồng đội. Là những buổi cùng nhau chia sẻ từng câu chuyện quê hương, từng ước mơ giản dị về tương lai yên bình. Giờ đây, khi nhìn lại, tôi hiểu rằng những năm tháng ấy đã dạy tôi biết sống kỷ luật, biết quý trọng tình người và biết trân trọng hòa bình. Thời hoa lửa không còn cháy rực như xưa, nhưng nó vẫn âm ỉ trong tôi — như một phần ký ức không thể tách rời của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn