Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

câu chuyện của bác Lê Minh Tuấn sinh năm 1973

Ninh Bình15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Minh Tuấn, sinh năm 1973. Khi nhắc đến câu chuyện hoa lửa của đời mình, có lẽ nó không phải là những năm tháng trực tiếp đối mặt bom đạn như thế hệ cha anh, mà là ký ức về một thời hậu chiến — nơi dư âm của chiến tranh vẫn còn âm ỉ trong từng nếp sống, từng con người.

Tôi sinh ra khi đất nước đã dần yên tiếng súng, nhưng tuổi thơ tôi vẫn gắn với những khó khăn của thời bao cấp. Nhà đông anh em, bữa cơm có khi chỉ là rau luộc chấm muối, thi thoảng mới có chút cá, chút thịt. Tôi lớn lên trong sự chắt chiu, trong những câu chuyện của cha — một người lính từng đi qua chiến trường. Chính những câu chuyện ấy đã vẽ trong tôi hình ảnh về một thời hoa lửa rực cháy mà tôi không trực tiếp trải qua.

Hoa lửa với tôi là những đêm nằm nghe cha kể chuyện. Ông nói về rừng sâu, về hành quân, về đồng đội đã ngã xuống. Giọng ông trầm lại mỗi khi nhắc đến những người không trở về. Khi ấy tôi còn nhỏ, chỉ thấy chiến tranh vừa xa xôi vừa gần gũi — như một phần ký ức không thuộc về mình nhưng lại in sâu trong gia đình.

Lớn lên, tôi hiểu rằng thế hệ mình có một nhiệm vụ khác: xây dựng lại cuộc sống từ những gì còn lại sau chiến tranh. Tôi đi học, rồi đi làm, mang theo trong mình tinh thần chịu khó, kiên trì mà cha đã truyền lại. Những năm đầu lập nghiệp không dễ dàng — thiếu thốn đủ thứ, phải tự xoay xở từng chút một. Nhưng mỗi khi thấy nản, tôi lại nghĩ đến những câu chuyện hoa lửa của cha, và tự nhủ mình không được bỏ cuộc.

Hoa lửa của tôi vì thế không phải là tiếng súng, mà là ngọn lửa ý chí. Là khi đối mặt với khó khăn mà vẫn bước tiếp. Là khi hiểu rằng hòa bình hôm nay là kết quả của biết bao hy sinh, nên mình phải sống sao cho xứng đáng.

Bây giờ, khi đã có gia đình, có con cái, tôi lại kể cho chúng nghe những câu chuyện mà ngày xưa cha tôi từng kể. Không phải để nhắc lại đau thương, mà để giữ gìn ký ức. Để những đứa trẻ sinh ra trong hòa bình hiểu rằng, có một thời hoa lửa đã cháy lên — và chính ngọn lửa ấy đã thắp sáng cuộc sống yên bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn