Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Lê Van BẢn sinh năm 1953

Thanh Hóa09/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Bản chậm rãi kể, giọng trầm xuống khi nhắc về những đêm hành quân xuyên rừng năm ấy.

“Đêm trong rừng sâu khác hẳn ở quê nhà,” bác nói. “Tối đen như mực. Chỉ có ánh trăng lẫn qua kẽ lá và những đom đóm lập lòe bay ngang tầm mắt.”

Đơn vị của bác thường hành quân ban đêm để tránh máy bay trinh sát. Mỗi người cách nhau vài mét, đi thành một hàng dài lặng lẽ. Không ai được nói to, không bật đèn, chỉ bám theo bóng lưng người phía trước. Tiếng bước chân dẫm lên lá khô cũng phải thật khẽ. Có khi cả cánh rừng im phăng phắc, chỉ nghe tiếng côn trùng rả rích và tiếng thở đều đều của anh em.

Ba lô trên vai nặng trĩu. Súng đeo trước ngực. Đường rừng gập ghềnh, rễ cây nổi lên như những chiếc bẫy vô hình. Có đoạn phải lội suối giữa đêm, nước lạnh buốt đến tê chân. Lên bờ, quần áo ướt sũng, nhưng vẫn phải tiếp tục đi cho kịp đội hình.

Bác kể có lần cả đơn vị dừng lại giữa rừng vì phía xa vọng lại tiếng máy bay. Mọi người lập tức tản ra, nằm ép sát xuống đất. Tim đập mạnh trong lồng ngực, nhưng không ai dám cử động. Khi tiếng động cơ xa dần, cả hàng người lại l quietly đứng lên, tiếp tục bước đi như chưa từng có gì xảy ra.

Điều bác nhớ nhất không phải là nỗi sợ, mà là tình đồng đội. Trong đêm tối, có người trượt chân, người phía sau lập tức đỡ kịp. Có đồng chí sốt rét run cầm cập, anh em thay nhau mang giúp ba lô. Không ai bị bỏ lại phía sau.

“Đêm ấy dài lắm,” bác Bản nói, ánh mắt xa xăm. “Nhưng cứ nghĩ đến ngày đất nước yên bình, tụi tôi lại bước tiếp.”

Những cuộc hành quân xuyên rừng ban đêm đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong đời người lính. Đó là những bước chân âm thầm giữa bóng tối, mang theo niềm tin và ước vọng về một ngày mai hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn