Câu chuyện của bác Mai Xuân Tú
Câu chuyện của bác Mai Xuân Tú
Mai Xuân Tú sinh năm 1962, kể lại chuyện tham gia bộ đội bằng giọng điềm đạm nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự xúc động mỗi khi nhắc đến những năm tháng tuổi đôi mươi.
“Năm tôi tròn mười tám, vừa học xong phổ thông thì làm đơn tình nguyện nhập ngũ. Hồi đó, thanh niên ai cũng nghĩ đơn giản lắm: đất nước cần thì mình đi.”
Ngày lên đường, làng xóm tiễn đưa đông kín. Mẹ lặng lẽ dúi vào tay bác mấy bộ quần áo và gói cơm nắm.
“Chuyến xe chở tân binh rời bến, tôi ngoái lại thấy mẹ đứng ở đầu làng. Hình ảnh đó theo tôi suốt những năm quân ngũ.”
Những tháng đầu là thời gian huấn luyện gian khổ: hành quân dài ngày, tập bắn, đào công sự, học kỷ luật quân đội.
“Đêm đầu nằm trong doanh trại, nghe tiếng kẻng báo thức, tôi vừa nhớ nhà vừa tự nhủ phải cố gắng để không thua kém anh em.”
Sau huấn luyện, đơn vị hành quân vào chiến trường. Cuộc sống giữa rừng sâu thiếu thốn đủ bề: gạo phải chia nhau từng bữa, nước mưa hứng từng can, sốt rét rừng hành hạ nhiều người.
“Có những hôm hành quân cả chục cây số, vai áo ướt đẫm mồ hôi. Nhưng nhìn đồng đội vẫn cười, mình cũng quên mệt.”
Bác Tú nhớ nhất tình đồng đội:
“Bom đạn thì đáng sợ, nhưng cái làm người ta ấm lòng là anh em luôn sát cánh. Người này ngã thì có người khác đỡ. Một bát cháo nóng lúc ốm cũng quý như vàng.”
Khi chiến sự kết thúc, bác trở về quê hương với bao ký ức không thể quên.
“Chiến tranh qua rồi, điều còn lại trong tôi là sự trân trọng hòa bình. Tuổi trẻ của chúng tôi gắn với quân ngũ, gian khổ nhưng đáng tự hào.”
Giờ đây, mỗi lần kể chuyện cho con cháu nghe, bác Mai Xuân Tú không nói nhiều về hiểm nguy, mà nhấn mạnh bài học về kỷ luật, tình nghĩa và trách nhiệm với Tổ quốc.



