Câu chuyện của bác Nguyễn Bá BẮc sinh năm 1962
Bác Nguyễn Bá Bắc, sinh năm 1962, mỗi lần nhắc đến những năm tháng tham gia chiến trường miền Nam lại kể bằng giọng chậm rãi, mộc mạc như đang sống lại quãng đời tuổi trẻ của mình. Bác nói: “Hồi đó tôi mới tròn hai mươi, còn trẻ lắm. Nghe tin đơn vị chuẩn bị hành quân vào Nam, trong lòng cũng có chút lo, nhưng nghĩ đơn giản là thanh niên thì phải lên đường. Đi để làm tròn trách nhiệm.” Những ngày hành quân, đường dài hun hút. Rừng núi nối tiếp nhau, có hôm đi từ sáng sớm đến tối mịt mới được nghỉ. Ba lô nặng, súng đeo trước ngực, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Đêm xuống mắc võng giữa hai thân cây, nghe tiếng côn trùng rả rích mà nhớ nhà da diết. Bác kể, ở chiến trường miền Nam, thời tiết khắc nghiệt. Ban ngày nắng gắt, bụi đỏ bám đầy người. Mùa mưa thì nước ngập đường, lội suối liên tục. Có lần nước chảy xiết, cả tiểu đội phải nắm tay nhau mà vượt qua. “Chỉ cần trượt chân là nguy hiểm lắm, nên anh em phải dựa vào nhau,” bác nói. Khó khăn nhất không chỉ là thiếu thốn lương thực hay thuốc men, mà là những lúc phải đối mặt với hiểm nguy bất ngờ. Mỗi khi nghe tiếng động lạ giữa rừng, tim ai cũng đập nhanh, nhưng vẫn phải giữ bình tĩnh để hoàn thành nhiệm vụ. Bác Đác luôn nhắc đến tình đồng đội với sự xúc động: “Ở đó, anh em thương nhau như ruột thịt. Ai ốm đau là cả đơn vị lo. Có miếng ăn cũng chia đôi. Nhờ vậy mà vượt qua được hết.” Ngày trở về quê hương, nhìn lại chặng đường đã qua, bác nói mình không hối tiếc. Tuổi trẻ đã đi qua giữa gian khổ, nhưng đổi lại là niềm tự hào và sự trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay. Giờ đây, khi kể cho con cháu nghe, bác chỉ nhẹ nhàng nói:
“Chiến tranh vất vả lắm. Vì vậy phải biết quý hòa bình, quý những ngày yên ổn mình đang có.”



