Câu chuyện của bác Nguyễn Bá Đức (1)
Câu chuyện của bác Nguyễn Bá Đức
Tôi là Nguyễn Bá Đức, sinh năm 1950. Đến giờ, đã hơn nửa đời người trôi qua, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn nhớ rõ một trận đánh năm ấy — trận đánh mà tôi không bao giờ quên. Hôm đó là một buổi chiều oi nồng. Đơn vị tôi nhận nhiệm vụ chốt giữ một vị trí quan trọng ven rừng. Trời lặng gió, yên tĩnh đến lạ. Kinh nghiệm cho tôi biết, sự yên tĩnh ấy thường báo hiệu điều chẳng lành. Khoảng chập tối, tiếng pháo bắt đầu dội xuống. Đất đá tung lên mù mịt. Tôi áp sát xuống công sự, tai ù đi vì sức ép. Ánh lửa từ những quả đạn xé toạc màn đêm. Chưa kịp hoàn hồn, phía trước đã vang lên tiếng súng dồn dập. Trận đánh bắt đầu. Tôi còn nhớ rõ cảm giác khi ấy — sợ chứ. Ai mà không sợ. Nhưng trong khoảnh khắc đó, nỗi sợ nhường chỗ cho trách nhiệm. Tôi nhìn sang bên cạnh, thấy anh em vẫn bám chốt, không ai lùi bước. Chúng tôi động viên nhau chỉ bằng một cái gật đầu rất nhanh. Đạn bay sát trên đầu, khói thuốc súng cay xè mắt. Có lúc tôi tưởng mình không thể trụ nổi nữa. Rồi bất chợt, một tiếng nổ lớn phía trước, đất đá hắt ngược lại. Tôi quay sang thì thấy một đồng đội bị thương. Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi cùng một anh khác lao tới kéo cậu ấy về phía sau công sự. Trong tiếng đạn vẫn nổ, chúng tôi chỉ biết làm theo bản năng: không bỏ lại ai. Trận đánh kéo dài đến gần sáng. Khi tiếng súng thưa dần, tôi mới nhận ra tay mình run lên vì mệt và vì những gì vừa trải qua. Chúng tôi giữ được vị trí, nhưng cũng có người mãi mãi không trở về. Sáng hôm đó, ánh mặt trời xuyên qua tán rừng, chiếu xuống những vệt khói còn vương lại. Tôi ngồi lặng đi, nghĩ về những người vừa nằm xuống. Chiến thắng không mang lại niềm vui trọn vẹn — nó đi cùng mất mát. Giờ đây, khi kể lại trận đánh ấy, tôi không kể để nói về sự gan dạ của mình. Tôi kể để nhớ về đồng đội, về những người đã sống và chiến đấu bên tôi. Trận đấu năm ấy dạy tôi hiểu rõ giá trị của tình đồng đội và sự hy sinh. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về trận đánh ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tôi — như một dấu ấn không bao giờ phai của tuổi hai mươi giữa thời hoa lửa.



