câu chuyện của Bác Nguyễn Bá Thanh
câu chuyện của Bác Nguyễn Bá Thanh
Bác Nguyễn Bá Thanh, sinh năm 1948, mỗi lần nhắc đến những năm tháng trong quân ngũ lại nhớ nhất những lần hành quân vượt suối giữa rừng sâu.
Bác kể, những con suối ở chiến trường không hiền hòa như ở quê nhà. Mùa khô, nước cạn nhưng lòng suối đầy đá sắc nhọn, trơn trượt. Mùa mưa, nước dâng cao, chảy xiết và đục ngầu. Có những đêm hành quân, cả đơn vị phải nắm tay nhau thành hàng dài để vượt qua dòng nước lạnh buốt.
“Đêm tối lắm,” bác nói. “Chỉ nghe tiếng nước chảy ào ào và tiếng anh em nhắc nhau bước cho chắc.”
Mỗi người một tay giữ súng cao khỏi mặt nước, một tay bám vai đồng đội phía trước. Ba lô nặng, quần áo ướt sũng, nhưng không ai kêu ca.
Có lần nước bất ngờ dâng mạnh sau cơn mưa rừng. Dòng chảy xiết khiến một đồng chí trượt chân. May mắn người phía sau kịp thời kéo lại. Sau khi lên bờ, ai nấy run vì lạnh, nhưng vẫn tranh thủ vắt khô quần áo rồi tiếp tục hành quân.
Bác Thanh nói điều khiến bác nhớ mãi không phải là cái lạnh hay sự nguy hiểm, mà là tinh thần đoàn kết. “Giữa dòng nước xiết, nếu buông tay nhau là rất nguy hiểm. Chính vì vậy mà tụi tôi càng phải nắm chặt hơn.”
Những lần vượt suối ấy đã trở thành ký ức sâu đậm trong cuộc đời người lính. Đó không chỉ là thử thách của thiên nhiên, mà còn là minh chứng cho ý chí và tình đồng đội – những điều đã giúp họ vượt qua gian khó để hoàn thành nhiệm vụ.



