Cựu chiến binh

câu chuyện của bác Nguyễn Bá Thi

câu chuyện của bác Nguyễn Bá Thi

Thanh Hóa27/02/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh năm 1958. Ngày tôi khoác ba lô lên đường nhập ngũ, tôi mới ngoài hai mươi tuổi. Hồi đó, mình trẻ lắm, nghĩ đơn giản lắm. Đất nước cần thì mình đi thôi, chẳng tính toán gì nhiều. Nhưng chỉ khi bước vào chiến trường, tôi mới hiểu thế nào là gian khổ thực sự.

Hành quân trong rừng, ba lô trên vai nặng trĩu. Có những ngày đi bộ hàng chục cây số, chân phồng rộp, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Mưa rừng thì xối xả, đất nhão nhoẹt, trơn trượt. Có hôm ngã lên ngã xuống mà vẫn phải đứng dậy đi tiếp, vì phía trước còn nhiệm vụ.

Cái thiếu nhất hồi đó là lương thực và thuốc men. Nhiều bữa mỗi người chỉ được một nắm gạo nhỏ, phải hái thêm rau rừng, đào củ mài mà ăn cho đỡ đói. Nước uống thì múc từ suối, lóng phèn sơ sơ rồi dùng. Đêm xuống, rừng lạnh lắm. Áo quần ướt mưa không có chỗ hong khô, cứ mặc vậy mà ngủ.

Sợ nhất là sốt rét rừng. Tôi từng lên cơn sốt giữa chốt đóng quân. Người run cầm cập, răng va vào nhau lập cập. Lúc tỉnh lúc mê. Đồng đội đắp chăn, chia nhau từng viên thuốc hiếm hoi. Khi khỏe lại, tôi chỉ nghĩ đơn giản: còn sống là còn may mắn, còn đứng được là còn làm nhiệm vụ.

Nhưng điều tôi nhớ mãi không phải chỉ là cái đói, cái rét. Tôi nhớ nhất là tình anh em. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Có đồng đội bị thương, cả đơn vị thay nhau cáng qua rừng suốt đêm. Không ai bỏ ai lại phía sau.

Bây giờ nghĩ lại, những năm tháng ấy tuy thiếu thốn đủ bề nhưng đã rèn cho tôi sự chịu đựng và ý chí. Chiến trường dạy tôi biết quý trọng hòa bình, quý trọng tình người. Nếu hỏi tôi có sợ không, tôi nói thật là có chứ. Nhưng vượt lên nỗi sợ là trách nhiệm.

Đến giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi không kể để than vãn. Tôi kể để con cháu hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi trẻ của biết bao người lính như chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
câu chuyện của bác Nguyễn Bá Thi | Câu chuyện thời hoa lửa