Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Nguyễn Chí Quỳnh

Thanh Hóa14/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Chí Quỳnh, sinh năm 1956. Khi nhắc lại ký ức tham gia chiến trường, trong tôi vẫn còn nguyên cảm giác bồi hồi như mới hôm qua, dù đã đi qua bao nhiêu năm tháng. Tôi nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày rời nhà, hành trang chỉ có vài bộ quần áo, lá thư gia đình dúi vội vào tay và một niềm tin giản dị: đi là để bảo vệ quê hương. Lúc ấy, tôi chưa hình dung hết chiến trường khốc liệt đến mức nào, chỉ biết rằng phía trước là con đường không dễ quay đầu. Chiến trường trong ký ức tôi là những cánh rừng rậm, là đất đá lẫn mồ hôi và máu. Ban ngày ẩn mình, ban đêm hành quân. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, áo quần ướt sũng, chân tay tê cứng, nhưng không ai dám kêu than. Tiếng bom, tiếng pháo đôi khi đến bất ngờ, xé toạc không gian yên tĩnh, khiến tim thắt lại. Những khoảnh khắc ấy, tôi mới hiểu thế nào là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Điều ám ảnh tôi nhất không phải là đói rét, mà là mất mát. Đồng đội vừa còn nói cười với nhau, chỉ sau một trận đánh đã nằm lại chiến trường. Có người chưa kịp gửi lá thư nào về nhà. Mỗi lần tiễn đồng đội, lòng tôi nặng trĩu, nhưng vẫn phải nén đau để tiếp tục bước đi. Chiến tranh không cho phép người lính dừng lại quá lâu trong nỗi buồn. Giữa khói lửa, thứ giữ chúng tôi đứng vững chính là tình đồng đội. Chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, đỡ nhau qua những lúc bị thương hay kiệt sức. Có những đêm hiếm hoi yên tiếng súng, anh em ngồi dựa lưng vào nhau, kể chuyện quê nhà, chuyện mẹ già, vợ trẻ. Những câu chuyện giản dị ấy như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tinh thần giữa chiến trường khắc nghiệt. Ngày chiến tranh kết thúc, tôi trở về với đời thường, nhưng chiến trường chưa bao giờ rời khỏi ký ức. Nó theo tôi trong giấc ngủ chập chờn, trong những lúc nghe tiếng động lớn bất ngờ. Nhưng trên tất cả, những năm tháng ấy dạy tôi biết quý trọng sự sống, quý trọng hòa bình và trân trọng từng ngày được sống trong yên bình. Với tôi, ký ức tham gia chiến trường là đau thương, là hy sinh, nhưng cũng là niềm tự hào — vì tôi đã sống trọn vẹn tuổi trẻ của mình cho một thời không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn