Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Nguyễn Đình Sơn sinh năm 1966

Thanh Hóa15/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Đình Sơn, sinh năm 1966. Khi kể về câu chuyện hoa lửa của đời mình, tôi không có những ký ức trực tiếp cầm súng ngoài chiến trường, nhưng tôi lại lớn lên trong một thời mà dư âm của chiến tranh vẫn còn rất rõ. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những năm tháng khó khăn sau chiến tranh. Cả xóm, cả làng khi ấy còn nghèo, thiếu thốn đủ thứ. Những bữa cơm độn khoai, độn sắn là chuyện thường ngày. Áo quần thì vá chằng vá đụp, đi học nhiều khi chân đất. Nhưng trong cái khó ấy, mọi người sống với nhau rất tình nghĩa. Tôi nhớ rõ những buổi tối mất điện, cả nhà ngồi quây quần bên ngọn đèn dầu. Người lớn kể chuyện chiến trường — không kể nhiều, nhưng mỗi câu đều nặng. Có người nói về những trận đánh ác liệt, có người chỉ lặng im khi nhắc đến đồng đội đã mất. Khi ấy tôi còn nhỏ, nhưng vẫn cảm nhận được một điều gì đó rất lớn lao và thiêng liêng. Hoa lửa trong ký ức tôi không phải là những gì tôi tận mắt chứng kiến, mà là những gì tôi nghe, thấy và cảm nhận từ thế hệ đi trước. Đó là ánh mắt xa xăm của những người lính trở về, là những câu chuyện dang dở, là những khoảng lặng khó diễn tả bằng lời. Lớn lên, tôi bước vào cuộc sống với nhiều thử thách. Những năm đầu lập nghiệp, công việc không ổn định, cuộc sống bấp bênh. Có lúc tưởng như không thể tiếp tục. Nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại nghĩ đến những con người đã đi qua chiến tranh. Họ còn vượt qua được những điều khắc nghiệt hơn rất nhiều, thì mình không có lý do gì để bỏ cuộc. Chính vì thế, hoa lửa với tôi là ngọn lửa của ý chí. Là sự kiên trì, là tinh thần không lùi bước trước khó khăn. Nó không rực cháy dữ dội như trong chiến tranh, nhưng âm ỉ và bền bỉ, theo tôi suốt cuộc đời. Giờ đây, khi đã có gia đình, có con cháu, tôi luôn nhắc chúng phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay. Tôi kể cho chúng nghe về những năm tháng gian khó, về những con người đã hy sinh, để chúng hiểu rằng hòa bình và đủ đầy không phải điều tự nhiên mà có. Với tôi, hoa lửa là ký ức của một thời, là bài học của cả đời — và là ngọn lửa âm thầm giúp tôi sống vững vàng đến hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn