Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Nguyễn Đức Tỵ sinh năm 1953

Thanh Hóa15/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Đức Tỵ, sinh năm 1953. Khi nhắc lại cuộc đời mình, tôi luôn nhớ về những năm tháng tuổi trẻ gắn liền với thời hoa lửa — một quãng đời mà mỗi ký ức đều in sâu, không thể nào quên. Tôi lớn lên trong những năm đất nước còn chiến tranh. Tuổi thơ của tôi không có nhiều niềm vui trọn vẹn. Đó là những lần nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu, là những đêm phải chạy xuống hầm trú ẩn. Mỗi lần như vậy, tôi thấy rõ nỗi lo trong ánh mắt của cha mẹ. Khi ấy, tôi chưa hiểu hết, chỉ biết rằng cuộc sống luôn có điều gì đó bất an. Đến tuổi thanh niên, tôi lên đường nhập ngũ. Ngày đi, mẹ tôi không nói nhiều, chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho tôi từng thứ nhỏ nhất. Ánh mắt bà lúc tiễn con khiến tôi nhớ mãi. Tôi hiểu rằng, phía trước là gian nan, nhưng cũng là trách nhiệm mà mình không thể từ chối. Những năm tháng ở chiến trường là quãng đời khắc nghiệt nhất. Chúng tôi hành quân qua rừng sâu, băng qua suối, chịu đựng đói rét và bệnh tật. Nhưng tất cả vẫn không đáng sợ bằng những trận đánh. Khi tiếng súng nổ, mọi thứ diễn ra rất nhanh. Khói lửa, tiếng hô, tiếng đạn — tất cả hòa vào nhau, khiến người lính chỉ còn biết bám trụ và chiến đấu. Hoa lửa trong ký ức tôi là ánh sáng chói lòa của đạn pháo giữa đêm tối, là những cánh rừng cháy sau mỗi trận bom. Nhưng đau lòng nhất vẫn là khi đồng đội ngã xuống. Có người mới hôm qua còn ngồi bên nhau, hôm sau đã không còn nữa. Những mất mát ấy theo tôi suốt cuộc đời. Giữa khói lửa, thứ giữ chúng tôi đứng vững chính là tình đồng đội. Chúng tôi sống dựa vào nhau, tin tưởng nhau tuyệt đối. Một ngụm nước, một miếng lương khô cũng chia đôi. Chính tình cảm ấy giúp chúng tôi vượt qua nỗi sợ hãi và tiếp tục bước đi. Ngày chiến tranh kết thúc, tôi trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng hoa lửa không rời khỏi ký ức. Nó ở lại trong những giấc mơ, trong những lần nhớ về đồng đội. Dù vậy, tôi không thấy hối tiếc. Bởi tôi đã sống trọn vẹn tuổi trẻ của mình, đã làm điều mà mình tin là đúng. Giờ đây, khi đã có tuổi, nhìn con cháu lớn lên trong hòa bình, tôi càng hiểu giá trị của những năm tháng đã qua. Hoa lửa với tôi là đau thương, là hy sinh, nhưng cũng là niềm tự hào — một phần cuộc đời mà tôi sẽ mang theo mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn