câu chuyện cúa bác Nguyễn KHắc CHính
câu chuyện cúa bác Nguyễn KHắc CHính
Bác Nguyễn Khắc Chính, sinh năm 1964, mỗi lần kể chuyện chiến trường lại chậm rãi, mộc mạc đúng chất người lính già. Bác hay xưng “tôi” hoặc “bọn tôi”, giọng trầm nhưng ấm.
Bác nói: “Hồi đó tôi còn trẻ lắm, mới đôi mươi đã khoác ba lô lên đường. Nghĩ cũng đơn giản, Tổ quốc gọi thì mình đi thôi, chứ chưa kịp nghĩ nhiều đến gian khổ. Những ngày ở đơn vị, hành quân suốt. Có hôm đi từ chiều tới gần sáng. Rừng thì rậm, đường thì trơn. Ba lô nặng, súng trước ngực, mồ hôi chảy ướt cả lưng áo. Đêm xuống, cả tổ cứ thế lặng lẽ mà đi. Không ai nói to, chỉ ra hiệu bằng tay. Có lần đang đi thì mưa rừng đổ xuống ào ào. Đất nhão ra, trượt chân liên tục. Anh em đỡ nhau đứng dậy. Tôi nhớ mãi một đồng chí nhỏ con hơn tôi, sốt rét mà vẫn cố đi. Tôi bảo: ‘Đưa ba lô đây tôi mang đỡ cho.’ Ở chiến trường, tụi tôi sống nhờ vào nhau như thế đó. Khó nhất chắc là những lúc căng thẳng. Nghe tiếng động lạ là tim đập mạnh lắm, nhưng vẫn phải bình tĩnh. Mình mà hoảng là ảnh hưởng cả đơn vị phía sau. Làm lính thì phải vững.” Nói đến đây bác thường cười hiền: “Giờ nghĩ lại, thấy mình ngày đó gan thật. Nhưng cũng nhờ những năm tháng ấy mà tôi hiểu thế nào là tình đồng đội, là giá trị của hòa bình. Bây giờ được sống yên ổn, nhìn con cháu lớn lên, tôi thấy mọi gian khổ ngày xưa đều xứng đáng.” Câu chuyện của bác Chính không ồn ào, không khoa trương. Chỉ là những ký ức chân thật, được kể bằng giọng trầm của một người lính đã đi qua chiến tranh và luôn trân trọng cuộc sống hôm nay.



