Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Nguyễn Khắc Xuân

Câu chuyện của bác Nguyễn Khắc Xuân

Thanh Hóa03/03/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Khắc Xuân thường kể lại những năm tháng ở chiến trường miền Nam bằng giọng trầm và chậm, như thể mỗi ký ức vẫn còn nguyên mùi khói súng.

“Những năm đó, miền Nam khốc liệt lắm. Rừng già, sình lầy, mùa mưa thì nước ngập trắng đồng, mùa khô bụi đỏ mịt mù. Anh em hành quân ngày đêm, vai nặng ba lô, chân lội suối băng rừng.”

Bác nói điều ám ảnh nhất không chỉ là tiếng súng, mà là những trận bom B-52.

“Mỗi lần nghe tin máy bay B-52 sắp rải thảm, đất trời như nín thở. Rồi tiếng nổ dội xuống, mặt đất rung chuyển. Cây rừng bật gốc, hố bom chồng lên hố bom. Sau trận bom, cả khu rừng tan hoang, nhưng anh em lại lặng lẽ đào công sự, dựng lại lán trại.”

Có những đêm phục kích giữa rừng sâu, chỉ nghe tiếng côn trùng và nhịp tim mình đập. Có khi nhiều ngày thiếu gạo, phải chia nhau từng nắm lương khô. Nhưng tình đồng đội thì không bao giờ thiếu.

“Cái quý nhất ở chiến trường là tình người. Một bi đông nước chuyền tay, một điếu thuốc chia đôi, một câu động viên trước giờ nổ súng… Những thứ nhỏ vậy mà giữ được tinh thần cho cả đơn vị.”

Bác nhớ nhất là thời điểm chiến sự dồn dập trước năm 1975. Tin chiến thắng từ khắp nơi bay về, ai cũng linh cảm ngày thống nhất không còn xa.

“Khi nghe tin Sài Gòn được giải phóng ngày 30/4/1975, anh em ôm nhau giữa rừng mà khóc. Bao nhiêu gian khổ, hy sinh, cuối cùng cũng đến ngày đất nước liền một dải.”

Giờ đây, mỗi khi kể lại, bác không nói nhiều về hiểm nguy của riêng mình, mà nhắc nhiều đến những đồng đội đã nằm lại. Với bác, chiến trường miền Nam là ký ức của mất mát, nhưng cũng là ký ức của lòng quả cảm và tình đồng chí không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện của bác Nguyễn Khắc Xuân | Câu chuyện thời hoa lửa