Cựu chiến binh

câu chuyện của bác Nguyễn Ngọc Phú

câu chuyện của Bác Phú

Thanh Hóa27/01/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Ngọc Phú, sinh năm 1953. Nhắc đến Quảng Trị là tôi nhớ ngay một lần hành quân đêm, đến giờ vẫn còn nguyên trong đầu.

Hôm đó đơn vị tôi được lệnh chuyển vị trí trước sáng. Ban ngày pháo bắn nhiều quá, không đi được, nên phải đợi tối. Trời vừa sập tối là đi ngay. Quảng Trị đêm yên lặng lắm, nhưng cái yên đó làm người ta căng hơn ban ngày.

Chúng tôi đi thành hàng, mỗi người cách nhau một quãng. Tôi đi giữa đội hình. Đất toàn hố bom cũ, có chỗ bước xuống là sụt cả chân. Có pháo sáng bắn lên, cả bãi đất sáng trắng, tôi chỉ kịp nằm ép xuống, tim đập thình thịch, tưởng người ta nhìn thấy hết rồi.

Đang đi thì pháo rít tới. Tôi không kịp chạy, chỉ kịp lao xuống một hố bom cũ. Đất đá bắn lên, tai ù đi, đầu óc trống rỗng. Tôi nằm im, ôm chặt khẩu súng, trong đầu lúc ấy chỉ nghĩ chắc mình không qua được đêm này.

Một lúc sau pháo thưa dần. Tôi bò lên, gọi khẽ người đi trước tôi mà không thấy trả lời. Tim lạnh hẳn. Tìm một lúc mới thấy anh ấy nằm sát bờ đất, bị mảnh pháo sượt qua vai, máu ướt áo. Tôi với một người nữa kéo anh vào hố bom, băng tạm bằng mảnh áo. Anh cắn răng chịu, không kêu tiếng nào, chỉ bảo đừng để lộ ánh sáng.

Gần sáng thì đơn vị tập hợp lại. Thiếu một người. Đợi mãi không thấy. Sau mới biết anh ấy trúng pháo lúc di chuyển, không kịp cứu. Sáng hôm đó chúng tôi đào vội một cái hố, chôn anh bên mép hào. Không có bia, chỉ cắm một cành cây làm dấu. Tôi đứng nhìn mà không khóc được, trong người cứ trống hoác.

Giờ già rồi, nghĩ lại vẫn nhớ rõ mùi đất, mùi khói, nhớ cả cảm giác nằm ép xuống đất, nghe tim mình đập trong ngực. Quảng Trị với tôi không phải là một cái tên trên bản đồ, mà là nơi có những người đã đi cùng tôi, rồi nằm lại đó.

Tôi kể lại không phải để nhắc chuyện bom đạn, mà để nhớ những người không còn về nữa. Chỉ thế thôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
câu chuyện của bác Nguyễn Ngọc Phú | Câu chuyện thời hoa lửa