Cựu chiến binh

câu chuyện của bác Nguyễn Như Thiệu

câu chuyện của bác Nguyễn Như Thiệu

Thanh Hóa26/02/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một kỷ niệm không quên – lời kể của ông Nguyễn Như Thiệu (sinh năm 1961)

Tôi còn nhớ như in một đêm cuối mùa mưa năm ấy. Đơn vị tôi nhận nhiệm vụ hành quân gấp vào một khu vực rừng núi hiểm trở để hỗ trợ đồng đội đang làm nhiệm vụ. Trời tối đen như mực, đường trơn trượt, mỗi bước đi đều phải dò dẫm.

Khoảng nửa đêm, khi cả tổ đang vượt qua một con suối cạn thì bất ngờ nghe tiếng động lạ phía trước. Tất cả lập tức vào vị trí cảnh giới. Tim tôi đập rất nhanh, nhưng trong đầu chỉ có một suy nghĩ: phải giữ vững vị trí, bảo vệ đồng đội phía sau.

Sau khi quan sát kỹ, chúng tôi phát hiện một nhóm nhỏ đang cần được tiếp ứng do thiếu lương thực và nước uống. Không chần chừ, anh em chia nhau từng phần lương khô, từng bi đông nước mang theo. Giữa rừng sâu lạnh lẽo, những cái nắm tay siết chặt thay cho lời động viên.

Điều tôi nhớ nhất không phải là khó khăn hay nguy hiểm, mà là khoảnh khắc cả tổ ngồi quây quần bên ánh đèn pin le lói, cùng nhau bàn cách hoàn thành nhiệm vụ. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, tình đồng đội trở thành nguồn sức mạnh lớn nhất.

Sáng hôm sau, khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về điểm tập kết an toàn, tôi mới thực sự thở phào. Đêm hôm đó giúp tôi hiểu rằng, người lính không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn cần sự đoàn kết và trách nhiệm với nhau.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ ánh mắt kiên định của anh em năm ấy. Đó là một phần thanh xuân mà tôi luôn trân trọng – một câu chuyện nhỏ nhưng theo tôi suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
câu chuyện của bác Nguyễn Như Thiệu | Câu chuyện thời hoa lửa