Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Tám (1964)
Bác Nguyễn Văn Tám sinh năm 1964, lớn lên trong những năm cuối của chiến tranh khi cuộc sống vẫn còn đầy rẫy khó khăn và thiếu thốn. Tuổi thơ của bác gắn liền với những lần chạy xuống hầm trú ẩn, những buổi chiều theo cha mẹ ra đồng làm việc từ rất sớm. Dù còn nhỏ, bác đã quen với cảnh lao động vất vả và cuộc sống không đủ đầy. Những bữa cơm chỉ có khoai, sắn nhưng luôn chan chứa tình cảm gia đình. Bác nhớ rõ những đêm nằm trong hầm tối, nghe tiếng bom nổ xa gần mà lòng đầy lo lắng. Tuy vậy, trong gian khó, tình làng nghĩa xóm lại càng thêm gắn bó. Mọi người sẵn sàng giúp đỡ nhau, chia sẻ từng chút lương thực ít ỏi. Chính những năm tháng ấy đã rèn cho bác sự kiên cường và tinh thần vượt khó. Đến hôm nay, bác luôn trân trọng cuộc sống yên bình và dạy con cháu phải biết ơn quá khứ.



