Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Phạm Thị Đoài sinh năm 1956

Thanh Hóa17/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Thị Đoài, sinh năm 1956. Khi kể về câu chuyện hoa lửa của đời mình, trong tôi luôn hiện lên những năm tháng tuổi trẻ đã đi qua trong một thời đầy gian khó — khi chiến tranh và những ảnh hưởng của nó vẫn còn hiện diện rõ ràng trong cuộc sống.

Tôi lớn lên giữa những năm đất nước chưa thật sự yên bình. Tuổi thơ của tôi gắn với tiếng máy bay, những lần phải vội vàng chạy xuống hầm trú ẩn. Có những lúc đang nấu cơm hay làm việc ngoài đồng cũng phải bỏ dở để tìm nơi an toàn. Khi ấy, nỗi lo và sự sợ hãi là điều rất quen thuộc.

Khi trưởng thành, tôi tham gia vào công việc phục vụ hậu phương. Công việc của tôi là gánh gạo, vận chuyển nhu yếu phẩm, hỗ trợ những người ở tuyến trước. Dù không trực tiếp cầm súng, nhưng mỗi chuyến đi đều tiềm ẩn nguy hiểm.

Tôi nhớ có lần cùng mấy chị em đi qua một cánh đồng trống thì bất ngờ nghe tiếng máy bay. Chỉ trong chốc lát, bom nổ dồn dập, đất đá tung lên. Tất cả vội vàng nằm xuống tìm chỗ ẩn nấp. Khi yên lại, có người bị thương, ai cũng hoảng sợ nhưng vẫn phải động viên nhau tiếp tục công việc. Những ký ức ấy đến giờ tôi vẫn không thể quên.

Hoa lửa trong ký ức tôi là những ánh lửa bùng lên giữa trời, là những cánh đồng loang lổ hố bom, là những ngày sống trong lo âu nhưng vẫn phải mạnh mẽ. Nhưng điều tôi nhớ nhất vẫn là tình người.

Trong hoàn cảnh khó khăn, mọi người luôn đùm bọc, giúp đỡ nhau. Một bát cơm, một lời hỏi han cũng trở nên vô cùng quý giá. Chính những tình cảm ấy đã giúp chúng tôi vượt qua những ngày tháng không dễ dàng.

Sau chiến tranh, tôi trở về cuộc sống đời thường, xây dựng gia đình, nuôi con khôn lớn. Dù cuộc sống vẫn còn vất vả, nhưng tôi luôn thấy mình may mắn vì được sống trong hòa bình.

Giờ đây, khi đã lớn tuổi, nhìn lại quãng đời đã qua, tôi hiểu rằng hoa lửa không chỉ là ký ức gian khổ, mà còn là bài học về sự kiên cường và tình nghĩa con người.

Với tôi, đó là một phần cuộc đời không thể quên — một thời hoa lửa đã đi qua, nhưng sẽ còn mãi trong ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn