Câu chuyện của bác PHẠM VĂN ĐỊNH (1966)
Phạm Văn Định lớn lên trong thời kỳ đất nước còn nhiều khó khăn.
Ông sớm nhận ra giá trị của tri thức.
Dù thiếu thốn, ông vẫn quyết tâm đi học.
Có những ngày phải đi bộ hàng chục cây số đến trường.
Nhưng ông chưa từng bỏ cuộc.
Ông tin học tập là con đường duy nhất để thay đổi số phận.
Sau này, ông trở thành giáo viên.
Ông mang con chữ đến cho những đứa trẻ nghèo.
Mỗi bài giảng của ông đều chan chứa tâm huyết.
Ông xem học trò như con của mình.
Có những em được ông giúp đỡ đã thành đạt.
Họ quay về tri ân người thầy năm xưa.
Ông không giàu về vật chất nhưng giàu về tình người.
Ngọn lửa tri thức ông thắp đã lan tỏa khắp nơi.
Ông tin rằng giáo dục là ánh sáng dẫn đường.
Cuộc đời ông như một ngọn đèn không bao giờ tắt.


