Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN CỦA BÁC THUẦN PHỐ CHIẾU THƯỢNG

Thanh Hóa15/12/2025Lê Thuần (PHƯỜNG ĐÔNG QUANG)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Văn Thuần, sinh năm 1966, lớn lên ở phố Chiếu Thượng, phường Đông Quang. Khi nhắc lại thời hoa lửa, tôi không nghĩ đến riêng bom đạn, mà là cả một quãng đời đầy gian khó, nơi ký ức tuổi thơ gắn liền với những năm tháng đất nước còn nhiều vết thương chiến tranh.

Tôi sinh ra khi chiến tranh vẫn chưa lùi xa. Tuổi thơ của tôi là những con ngõ nhỏ, những mái nhà cũ kỹ, những buổi tối cả nhà quây quần bên ngọn đèn dầu. Chiếu Thượng ngày ấy yên bình nhưng luôn phảng phất một cảm giác nặng trĩu. Người lớn nói chuyện nhỏ nhẹ, nhắc đến chiến trường, đến những người đã đi mà chưa về. Với tôi khi đó, hoa lửa là những câu chuyện được nghe ké, là ánh mắt buồn của mẹ mỗi lần nhắc đến người thân.

Tôi nhớ những năm bao cấp, cả nhà sống bằng tem phiếu. Gạo ít, cơm thường phải độn khoai, độn sắn. Trẻ con chúng tôi chơi với nhau bằng những thứ rất giản dị: viên bi sứt mẻ, con diều dán bằng giấy cũ. Nhưng trong những trò chơi ấy vẫn thấp thoáng bóng dáng của chiến tranh – chúng tôi chia phe “bộ đội – địch” mà chưa hiểu hết cái giá thật của hai chữ hy sinh.

Hoa lửa với tôi còn là những lần tiễn người thân lên đường nhập ngũ. Không ồn ào, không nước mắt rơi nhiều, chỉ là sự lặng im đến nghẹn lòng. Mẹ tôi vá lại chiếc áo, cha dặn vài câu ngắn gọn. Tôi đứng nhìn, vừa tự hào vừa lo sợ, dù lúc ấy chưa đủ lớn để hiểu hết sự mất mát có thể xảy ra.

Lớn lên trong thiếu thốn, tôi học được cách nhẫn nại và sẻ chia. Hàng xóm giúp nhau bát gạo, bó rau. Một miếng ăn được chia đều, một khó khăn được cùng gánh. Chính những năm tháng ấy đã dạy tôi biết trân trọng hòa bình, trân trọng cuộc sống bình dị hôm nay.

Bây giờ, khi đã đi qua hơn nửa đời người, ngồi trước hiên nhà ở Chiếu Thượng, nhìn con cháu lớn lên đủ đầy, tôi mới thấm thía hai chữ hoa lửa. Đó là ngọn lửa của ký ức, của gian khổ, của những hy sinh âm thầm. Nó không còn cháy dữ dội, nhưng vẫn âm ỉ trong lòng tôi, nhắc tôi nhớ rằng cuộc sống bình yên hôm nay là điều không hề tự nhiên mà có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn