Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Trịnh Thế Thiệp sinh năm 1963

Thanh Hóa09/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Trịnh Thế Thiệp, sinh năm 1963, mỗi lần nhắc lại quãng đời quân ngũ đều kể bằng giọng chậm rãi, chân thành, như thể từng kỷ niệm vẫn còn nguyên trong ký ức. Bác nói: “Hồi đó tôi mới ngoài hai mươi tuổi, còn trẻ lắm. Rời quê lên đường nhập ngũ, trong lòng cũng có chút bâng khuâng, nhưng đã xác định là đi thì phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.” Những ngày đầu ở đơn vị là chuỗi rèn luyện nghiêm khắc. Sáng tập thể lực, chiều huấn luyện chiến thuật, tối sinh hoạt. Có hôm mệt đến rã rời, nhưng nhìn anh em xung quanh vẫn quyết tâm, bác lại tự nhủ mình không được bỏ cuộc. Sau đó, bác được phân công làm nhiệm vụ ở vùng biên giới. Địa hình chủ yếu là đồi núi, nhiều đoạn dốc cao và hiểm trở. Mùa nắng thì khô khát, mùa mưa thì đất lầy lội, đi lại vô cùng vất vả. Có những đêm trực gác giữa gió lạnh, chỉ có ánh trăng và tiếng côn trùng làm bạn. Bác Thiệp kể, khó khăn nhất không chỉ là điều kiện sinh hoạt thiếu thốn mà còn là nỗi nhớ nhà. Những lúc rảnh hiếm hoi, anh em ngồi kể chuyện gia đình, đọc thư người thân gửi lên. Chính những điều giản dị ấy đã giúp họ vững lòng giữa gian khó. Bác luôn nhấn mạnh rằng điều quý giá nhất trong quãng đời ấy là tình đồng đội. “Ở trong đơn vị, anh em thương nhau như người nhà. Có gì cũng chia sẻ, từ miếng ăn đến lời động viên.” Giờ đây, khi cuộc sống đã yên bình, bác Trịnh Thế Thiệp thường dặn con cháu: “Những năm tháng ấy tuy gian khổ nhưng đã rèn cho tôi ý chí và kỷ luật. Nhờ vậy mà tôi biết trân trọng hòa bình và cuộc sống hôm nay.” Câu chuyện của bác giản dị, không phô trương, nhưng chứa đựng cả một thời tuổi trẻ đầy trách nhiệm và niềm tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn