Câu chuyện của bác Vũ bá Thọ sinh năm 1962
Bác Vũ Bá Thọ sinh năm 1962, lớn lên trong những năm tháng chiến tranh vẫn còn ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống người dân. Tuổi thơ của bác gắn liền với những ký ức không thể quên về những lần chạy xuống hầm trú ẩn mỗi khi còi báo động vang lên. Có những buổi trưa đang ăn cơm, cả gia đình phải bỏ dở, vội vã tìm nơi an toàn. Những đêm dài nằm trong hầm tối, nghe tiếng bom nổ xa gần, khiến nỗi lo sợ luôn thường trực trong lòng.
Cuộc sống khi đó vô cùng khó khăn. Bữa ăn chỉ có khoai, sắn, đôi khi thêm chút rau vườn, nhưng ai cũng quen với sự thiếu thốn ấy. Bác sớm phải phụ giúp gia đình, từ việc trông em đến làm việc đồng áng. Những ngày nắng gắt hay mưa dầm, bác vẫn cùng cha mẹ ra đồng, làm việc không ngừng nghỉ để duy trì cuộc sống.
Dù gian khổ, tuổi thơ của bác vẫn có những khoảnh khắc đáng nhớ. Đó là những buổi chiều cùng bạn bè chăn trâu trên cánh đồng, những tiếng cười giản dị nhưng đầy ắp niềm vui. Tình làng nghĩa xóm trong những năm tháng ấy vô cùng sâu đậm. Mọi người luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau, chia sẻ từng chút lương thực, từng manh áo trong lúc khó khăn.
Những năm tháng “hoa lửa” đã rèn cho bác Vũ Bá Thọ sự kiên cường, chịu khó và tinh thần vượt khó. Đến hôm nay, dù cuộc sống đã đủ đầy hơn, bác vẫn giữ lối sống giản dị, chân thành. Bác luôn nhắc nhở con cháu phải biết trân trọng hòa bình, sống đoàn kết và không quên những ký ức khó khăn nhưng đầy ý nghĩa của một thời đã qua.



