Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

câu chuyện của bệnh binh Nguyễn Hán Cù xã Vân Bán

Phú Thọ29/12/2025Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh ra và lớn lên ở xã Vân Bán, trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh. Khi giặc giã kéo dài, quê hương liên tục chịu cảnh bom đạn, lòng tôi luôn đau đáu một suy nghĩ: là thanh niên thì phải đi bộ đội, phải góp sức mình bảo vệ làng quê, bảo vệ Tổ quốc. Đến tuổi nhập ngũ, tôi tình nguyện lên đường. Ngày rời Vân Bán, ba lô trên vai không có gì nhiều ngoài mấy bộ quần áo, cuốn sổ nhỏ và lời dặn dò của gia đình. Tôi được biên chế vào đơn vị làm nhiệm vụ chiến đấu và phục vụ chiến đấu ở địa bàn xa quê, nơi bom đạn diễn ra ác liệt.

Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Chúng tôi hành quân liên miên, ăn uống thiếu thốn, nhiều khi phải chia nhau từng nắm gạo, từng bi đông nước. Thời tiết khắc nghiệt, rừng núi ẩm thấp, sốt rét, kiết lỵ và nhiều bệnh tật khác hoành hành. Có những đêm, tôi sốt cao, người run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố gắng bám đơn vị, không xin về tuyến sau. Đơn vị tôi thường xuyên phải đối mặt với những đợt càn quét của địch. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm hành quân, phục kích, bảo vệ tuyến vận chuyển và địa bàn đứng chân. Dù bệnh tật, tôi vẫn cùng anh em đào hầm, làm công sự, vận chuyển lương thực, đạn dược. Ai cũng hiểu rằng, mỗi người cố gắng thêm một chút là đơn vị vững vàng thêm một phần. Do điều kiện chiến đấu kéo dài, bệnh của tôi ngày càng nặng. Có đợt, tôi ngất ngay trong khi đang làm nhiệm vụ, được đồng đội đưa đi cấp cứu kịp thời. Sau thời gian điều trị, theo kết luận của quân y, tôi không còn đủ sức khỏe để tiếp tục ở lại đơn vị chiến đấu và được xác nhận là bệnh binh.

Ngày rời đơn vị, tôi không cầm được nước mắt. Thương đồng đội còn ở lại chiến trường, thương những người đã ngã xuống mà chưa kịp trở về. Dù không còn trực tiếp cầm súng, nhưng trong lòng tôi vẫn luôn coi mình là người lính, luôn dõi theo từng bước tiến của đơn vị và của cuộc kháng chiến. Trở về quê hương Vân Bán, mang trong mình di chứng bệnh tật, cuộc sống ban đầu rất khó khăn. Nhưng tôi luôn tự nhủ: mình còn sống, còn được trở về là điều may mắn. Tôi cố gắng lao động trong khả năng, tham gia công tác ở thôn xóm, động viên con cháu chấp hành tốt chủ trương của Đảng, pháp luật của Nhà nước. Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhớ lại những năm tháng tham gia kháng chiến, tôi không hối tiếc. Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu và trân trọng những hy sinh thầm lặng của những người lính như chúng tôi – những người đã góp phần nhỏ bé để đất nước có được hòa bình, độc lập như ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn