Câu chuyện của CCB Đặng Văn Đính
Trận Đánh oai hùng
Những năm tháng chiến trường miền Nam rực lửa, cái tên Đặng Văn Đính được đồng đội nhớ đến không phải vì những lời nói, mà bởi sự gan góc và lặng lẽ đúng như tên gọi của anh.
Anh Đính ít nói, gần như cả ngày chỉ nghe thấy vài câu ngắn gọn. Nhưng trong đơn vị, ai cũng tin anh. Những nhiệm vụ khó, nguy hiểm, anh thường là người xung phong đầu tiên.
Một lần, đơn vị nhận lệnh giữ một chốt nhỏ ven bìa rừng – vị trí quan trọng để bảo vệ đường hành quân của bộ đội. Địch phát hiện, liên tục tổ chức càn quét. Bom nổ, đất rung, cây rừng gãy đổ ngổn ngang.
Giữa trận căng thẳng, một mũi địch tìm cách vòng ra phía sau. Nếu chốt bị phá, cả tuyến đường sẽ lộ. Người chỉ huy vừa dứt lời, Đính đã lặng lẽ cầm súng, nói ngắn gọn:
“Để tôi giữ hướng sau.”
Anh men theo con đường mòn, chọn một vị trí khuất sau gốc cây lớn. Khi địch vừa tiến tới, anh nổ súng chính xác, chặn đứng bước tiến. Tiếng súng của anh không dồn dập, nhưng chắc chắn, đủ khiến đối phương chùn lại.
Trận giằng co kéo dài. Đạn dược dần cạn, khói súng cay xè. Một mảnh đạn sượt qua vai, máu thấm ướt áo, nhưng anh vẫn không rời vị trí.
Ở phía trước, đơn vị kịp thời củng cố phòng tuyến. Khi lực lượng tăng cường tới nơi, mũi tiến công của địch buộc phải rút lui.
Khi đồng đội tìm đến, họ thấy Đính vẫn ngồi tựa gốc cây, khẩu súng còn trong tay. Anh chỉ khẽ nói:
“Giữ được rồi.”
Câu nói đơn giản ấy khiến mọi người lặng đi. Không ai biết anh đã cầm cự một mình bao lâu giữa vòng vây.
Sau này, khi chiến tranh qua đi, ông Đặng Văn Đính trở về quê, vẫn sống như chính con người mình – ít nói, giản dị. Nhưng với đồng đội năm xưa, hình ảnh người lính lặng lẽ giữ chốt giữa khói lửa vẫn là một ký ức không thể nào quên.
Có những con người không cần nói nhiều, không cần kể công. Chính hành động của họ đã là câu chuyện – một câu chuyện ngắn thôi, nhưng đủ để khắc sâu trong lòng những ai từng đi qua thời kháng chiến.



