Cựu chiến binh

Câu chuyện của CCB Đặng Văn Hòa

Ninh Bình22/04/2026Phan Văn Đức (Chi đoàn Việt An - Đoàn xã Minh Tân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, khi khói lửa bao trùm Thành cổ Quảng Trị trong cuộc chiến ác liệt của Chiến dịch Thành cổ Quảng Trị 1972, người lính trẻ Đặng Văn Hòa đã bước vào một trong những thử thách khốc liệt nhất đời mình.

Đặng Văn Hòa khi ấy mới tròn hai mươi hai tuổi. Anh rời quê với lời hẹn giản dị: “Khi nào đất nước yên bình, con sẽ về.” Nhưng chính anh cũng hiểu, con đường phía trước không dễ có ngày trở lại.

Thành cổ Quảng Trị – nơi từng là biểu tượng lịch sử – giờ đây trở thành một “túi bom” khổng lồ. Ngày đêm, pháo dội xuống không ngừng, đất đá bị xới tung, không gian đặc quánh mùi khói súng. Mỗi mét đất đều phải đổi bằng mồ hôi, nước mắt, và cả máu của những người lính.

Hòa thuộc đơn vị bộ binh chốt giữ một góc tường thành đã sụp đổ gần hết. Công sự chỉ là những hố cá nhân nông, được che tạm bằng bao cát và mảnh gỗ. Đêm xuống, họ tranh thủ củng cố trận địa; ban ngày, căng mình chống lại từng đợt tấn công.

Một buổi trưa, pháo địch bất ngờ dội dồn dập. Đất rung chuyển, từng mảng tường đổ sập. Trong cơn hỗn loạn, một đồng đội của Hòa bị vùi lấp. Không kịp suy nghĩ, anh lao đến, đào bới bằng tay trần giữa làn đạn. Đất nóng và cứng, nhưng Hòa vẫn không dừng lại cho đến khi kéo được người đồng đội ra ngoài, dù chính tay anh đã rớm máu.

“Còn sống là còn chiến đấu,” Hòa nói, giọng khản đặc.

Những ngày tiếp theo, trận chiến càng trở nên khốc liệt. Nước uống cạn dần, lương thực khan hiếm, nhưng không ai rời vị trí. Hòa và đồng đội thay nhau giữ súng, thay nhau canh gác, và đôi khi chỉ kịp trao nhau một ánh nhìn để tiếp thêm sức mạnh.

Một đêm mưa, lợi dụng thời tiết xấu, đơn vị của Hòa tổ chức phản kích. Dưới ánh chớp le lói, họ lặng lẽ áp sát, bất ngờ nổ súng. Trận đánh diễn ra nhanh, dữ dội. Hòa vừa chiến đấu vừa dìu một đồng đội bị thương rút về vị trí an toàn. Khi mọi thứ lắng xuống, anh mới nhận ra vai mình cũng đã trúng mảnh đạn.

Nhưng anh chỉ cắn răng, tiếp tục ở lại trận địa.

81 ngày đêm trôi qua, Thành cổ Quảng Trị gần như bị san phẳng. Nhưng ý chí của những người lính như Đặng Văn Hòa thì không gì có thể phá vỡ.

Sau chiến tranh, Hòa trở về quê với một cơ thể đầy thương tích và một trái tim chất chứa ký ức. Ông ít nói về những gì mình đã trải qua. Nhưng mỗi lần nhắc đến Thành cổ Quảng Trị, ánh mắt ông lại xa xăm:

“Ở đó… mỗi tấc đất đều có đồng đội tôi nằm lại.”

Câu chuyện của Đặng Văn Hòa không chỉ là một ký ức cá nhân, mà còn là biểu tượng cho cả một thế hệ – những con người đã đi qua “hoa lửa” để giữ gìn từng mảnh đất của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn