Cựu chiến binh

Câu chuyện của CCB Dương Văn Côi

Ninh Bình13/05/2026Trần Thị Thu (Chi đoàn thôn Thông Khê, xã Minh Tân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người dân thôn Thông Khê vẫn luôn dành sự kính trọng đặc biệt cho ông Dương Văn Côi — người lính sinh năm 1953 đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh trên chiến trường miền Nam.

Ông Côi sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo nơi vùng quê Ninh Bình. Tuổi thơ của ông gắn liền với cánh đồng lúa, con sông nhỏ đầu làng và những buổi chăn trâu dưới triền đê. Nhưng chiến tranh đã phủ bóng lên cuộc sống yên bình ấy.

Năm tròn hai mươi tuổi, theo tiếng gọi của Tổ quốc, chàng thanh niên Dương Văn Côi viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, cả làng Thông Khê chìm trong tiếng trống tiễn quân. Mẹ ông gói cho con trai ít gạo rang và chiếc khăn tay cũ. Bà nghẹn ngào dặn:

“Đi mạnh giỏi con nhé, ngày thắng trận nhớ trở về quê.”

Sau những tháng huấn luyện gian khổ, ông được hành quân vào chiến trường miền Nam. Đoàn quân vượt dãy Trường Sơn trong mưa bom bão đạn. Những con đường rừng đầy vắt, sốt rét và thiếu thốn trở thành thử thách khắc nghiệt với những người lính trẻ.

Có những đêm, đơn vị hành quân xuyên rừng sâu không được bật đèn hay nói lớn vì máy bay địch rình rập trên đầu. Bom nổ rung chuyển núi rừng, đất đá đổ xuống mịt mù. Nhưng người lính trẻ Dương Văn Côi cùng đồng đội vẫn siết chặt ba lô tiến về phía trước.

Chiến trường miền Nam những năm ấy ác liệt vô cùng. Ông từng tham gia nhiều trận đánh ở vùng rừng núi và đồng bằng ngập nước. Ký ức khiến ông day dứt nhất là trận đánh giữa mùa mưa nơi cánh rừng đầy khói lửa.

Đêm đó, đơn vị nhận nhiệm vụ tập kích một cứ điểm quan trọng. Trời tối đen như mực, mưa rừng xối xả khiến quần áo ai cũng ướt sũng. Khi đội hình vừa tiếp cận mục tiêu thì pháo sáng bất ngờ bùng lên, tiếng súng nổ dồn dập xé tan màn đêm.

Đồng đội bên cạnh ông ngã xuống vì trúng đạn. Ông Côi lao tới kéo bạn vào vị trí an toàn rồi tiếp tục chiến đấu. Trong làn khói thuốc súng cay xè, ông nghe rõ tiếng hô xung phong vang dội giữa rừng đêm.

Trận chiến kết thúc khi trời gần sáng. Đơn vị hoàn thành nhiệm vụ nhưng nhiều người lính trẻ đã không thể trở về. Những nấm mộ tạm được đắp vội dưới tán rừng già, không bia đá, không hoa, chỉ có chiếc mũ tai bèo đặt bên trên như lời tiễn biệt lặng thầm.

Ông từng nói rằng điều giúp những người lính vượt qua chiến tranh không chỉ là lòng yêu nước mà còn là tình đồng đội. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc, cõng nhau qua mưa bom và sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nhau.

Ngày đất nước thống nhất, ông Dương Văn Côi trở về quê hương trong niềm vui vỡ òa của gia đình và xóm làng. Người lính năm xưa lại trở về với ruộng đồng, với cuộc sống bình dị của một người nông dân chân chất.

Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng “thời hoa lửa” vẫn luôn in đậm trong trái tim người cựu chiến binh già. Mỗi lần nhắc về đồng đội đã hy sinh, giọng ông lại chùng xuống:

“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu của biết bao người lính trẻ.”

Giờ đây, trên mảnh đất thanh bình của thôn Thông Khê, ông Dương Văn Côi vẫn sống giản dị giữa con cháu và xóm làng. Câu chuyện đời lính của ông không chỉ là ký ức của một con người, mà còn là biểu tượng cho lòng quả cảm và sự hy sinh của cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh để giữ gìn độc lập cho quê hương đất nước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn