Câu chuyện của CCB Nguyễn Hồng Nguyên
Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, nơi tuyến lửa miền Trung, có một trận đánh canh mà cựu chiến binh Nguyễn Hồng Nguyên suốt đời không thể quên – một đêm dài căng như dây đàn, nơi ranh giới giữa sống và chết mong manh như làn sương mỏng.
Đó là vào khoảng năm 1971, khi đơn vị của Nguyên được giao nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao án ngữ con đường tiếp vận quan trọng. Khu vực này thường xuyên bị địch tập kích, đặc biệt là vào ban đêm. Vì thế, mỗi ca gác không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là một trận chiến thầm lặng.
Đêm ấy, trời không trăng. Rừng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và thỉnh thoảng là âm thanh xa xăm của pháo vọng về. Nguyễn Hồng Nguyên nhận ca gác từ nửa đêm đến gần sáng – khoảng thời gian nguy hiểm nhất.
Anh ngồi nép mình bên công sự, tay luôn đặt sẵn trên cò súng. Mắt dõi vào khoảng không đen đặc phía trước, tai căng lên nghe từng chuyển động nhỏ nhất. Với người lính, đôi khi chỉ một tiếng lá khô xào xạc cũng có thể là dấu hiệu của hiểm nguy.
Khoảng gần hai giờ sáng, Nguyên chợt nhận ra một điều bất thường.
Tiếng động… không phải của thú rừng.
Những bóng đen lặng lẽ di chuyển dưới tán cây, rất khẽ, rất đều – như đã được luyện tập. Tim anh đập mạnh, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo. Anh hiểu: địch đang tiếp cận.
Không vội nổ súng, Nguyên nhẹ nhàng bò về phía hầm chỉ huy, báo tin cho đơn vị. Chỉ trong tích tắc, cả trận địa được đánh thức trong im lặng. Mỗi người vào vị trí, nín thở chờ đợi.
Khi địch lọt vào tầm gần, Nguyên là người bóp cò đầu tiên.
Tiếng súng vang lên xé tan màn đêm. Ngay lập tức, trận địa bừng sáng bởi ánh chớp đạn. Địch bị bất ngờ, đội hình rối loạn. Nhưng chúng cũng nhanh chóng phản kích, đạn bắn trả dày đặc.
Nguyên liên tục thay đổi vị trí, vừa bắn vừa quan sát, giữ cho hướng phòng thủ không bị chọc thủng. Một đồng đội bên cạnh bị thương, anh nhanh chóng kéo vào hố cá nhân, băng tạm rồi quay lại chiến đấu.
Trận đánh kéo dài gần một giờ đồng hồ. Cuối cùng, trước sự chống trả quyết liệt, địch buộc phải rút lui, để lại phía sau sự im lặng nặng nề của rừng đêm.
Khi trời bắt đầu hửng sáng, sương mù giăng kín lối. Nguyên ngồi tựa vào bờ đất, mồ hôi và bùn đất hòa lẫn trên gương mặt. Đôi tay vẫn còn run nhẹ, nhưng ánh mắt thì vững vàng.
Anh biết, chỉ một chút lơ là trong đêm ấy thôi, có thể mọi thứ đã khác.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Nguyễn Hồng Nguyên trở về với cuộc sống bình dị. Nhưng mỗi khi nhắc đến những đêm gác, ông vẫn nói với giọng trầm:
“Có những trận đánh không cần xung phong… chỉ cần giữ vững một vị trí trong bóng tối cũng là chiến thắng.”
Câu chuyện của ông không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng lại là minh chứng rõ nét cho sự kiên cường và tỉnh táo của người lính – những con người đã lặng lẽ giữ yên từng tấc đất trong những đêm dài của chiến tranh.


