Cựu chiến binh

Câu chuyện của CCB Nguyễn Như Thơm

Ninh Bình03/07/2026Nguyễn Ngọc Chinh (Chi đoàn Thiện Vịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người dành cả tuổi trẻ để viết nên câu chuyện của Tổ quốc. Có những người lính bước vào quân ngũ khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh và chỉ trở về khi non sông đã trải qua nhiều năm hòa bình, thống nhất. Cựu chiến binh Nguyễn Như Thơm, sinh năm 1950, là một trong những người lính như thế.

Năm 1968, ở tuổi mười tám – độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời – ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra vô cùng ác liệt. Rời mái nhà thân yêu, gác lại những ước mơ tuổi trẻ, ông mang theo trong tim lời hứa giản dị: làm tròn trách nhiệm của một người con đối với Tổ quốc.

Những ngày đầu quân ngũ là chuỗi ngày rèn luyện đầy gian khổ. Từ một chàng trai quê chân chất, ông nhanh chóng thích nghi với nếp sống kỷ luật, học cách hành quân đường dài, sử dụng vũ khí, sinh hoạt tập thể và sẵn sàng nhận bất cứ nhiệm vụ nào mà đơn vị giao phó.

Cuộc đời quân ngũ của ông kéo dài suốt hơn hai mươi năm – một quãng thời gian đủ để chứng kiến những biến động lớn lao của đất nước. Ông cùng đồng đội đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, đón ngày đất nước thống nhất, rồi tiếp tục thực hiện nhiệm vụ trong thời kỳ bảo vệ và xây dựng Tổ quốc.

Điều ông thường nhắc đến không phải là những gian khổ mình đã trải qua, mà là nghĩa tình đồng đội. Trong quân ngũ, mọi người sống bên nhau như anh em ruột thịt. Họ cùng chia nhau từng bữa cơm, từng ngụm nước, cùng động viên nhau vượt qua những ngày mưa nắng, những cuộc hành quân dài và những thời điểm khó khăn nhất.

Ông kể rằng người lính khi ấy không nghĩ nhiều đến bản thân. Điều duy nhất ai cũng mong muốn là hoàn thành nhiệm vụ, giữ vững niềm tin và một ngày được trở về trong niềm vui chiến thắng. Chính lý tưởng ấy đã giúp biết bao người lính trẻ vượt qua gian khổ, hy sinh lợi ích riêng để bảo vệ nền độc lập của dân tộc.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông vẫn tiếp tục ở lại quân đội. Những năm tháng ấy tuy không còn tiếng bom đạn như trước nhưng nhiệm vụ của người lính vẫn rất nặng nề. Bảo vệ chủ quyền, giữ gìn kỷ luật, xây dựng đơn vị chính quy và góp phần củng cố nền quốc phòng toàn dân là công việc hằng ngày của những người lính thời bình.

Hơn hai mươi hai năm trong quân ngũ đã rèn luyện cho ông bản lĩnh, tính kỷ luật và tinh thần trách nhiệm. Đồng thời, quãng thời gian ấy cũng vun đắp trong ông tình yêu sâu nặng đối với màu xanh áo lính – màu áo đã gắn bó với gần nửa cuộc đời.

Năm 1990, ông Nguyễn Như Thơm hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Rời doanh trại, ông mang theo biết bao kỷ niệm của một thời tuổi trẻ cống hiến. Những người đồng đội năm xưa mỗi người một quê hương, một cuộc sống, nhưng mỗi lần gặp lại, ký ức về những tháng năm quân ngũ vẫn nguyên vẹn như chưa từng phai nhạt.

Trở về đời thường, ông tiếp tục phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ. Dù ở cương vị nào, ông cũng luôn gương mẫu trong lao động, tích cực tham gia các hoạt động của địa phương, giáo dục con cháu sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội, giữ gìn truyền thống yêu nước của dân tộc.

Giờ đây, mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhưng mỗi lần nhắc đến quân ngũ, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào. Ông không coi quãng đời quân ngũ là sự hy sinh, mà là niềm vinh dự lớn nhất của cuộc đời mình. Được góp một phần tuổi trẻ cho Tổ quốc là điều mà ông luôn trân trọng.

Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Như Thơm không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của một thế hệ đã trưởng thành trong gian khó, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và sẵn sàng cống hiến vì độc lập, tự do của dân tộc.

Thời gian có thể làm phai màu quân phục, nhưng không thể làm phai mờ những giá trị mà người lính đã vun đắp bằng cả tuổi thanh xuân. "Thời hoa lửa" của cựu chiến binh Nguyễn Như Thơm sẽ mãi là câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và niềm tin son sắt vào tương lai của đất nước – những giá trị vẫn luôn được các thế hệ hôm nay trân trọng và tiếp nối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn