Cựu chiến binh

Câu chuyện của CCB Nguyễn Quang Luyến

Ninh Bình03/07/2026Nguyễn Thị Phương (Chi đoàn thôn Đống Đất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những thế hệ sinh ra khi đất nước còn chia cắt, lớn lên giữa tiếng bom đạn và dành cả tuổi thanh xuân cho một khát vọng duy nhất – độc lập, tự do cho dân tộc. Cựu chiến binh Nguyễn Quang Luyến, sinh năm 1954, là một trong những người đã viết nên tuổi trẻ của mình bằng màu xanh áo lính.

Năm 1973, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn quyết định. Gác lại những dự định riêng, chàng thanh niên quê hương mang theo lời hẹn với gia đình: "Bao giờ đất nước yên bình, con sẽ trở về."

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường miền Tây. Nơi đây là vùng sông nước mênh mông với những cánh đồng bạt ngàn, rừng tràm, kênh rạch chằng chịt và những tuyến hành quân đầy gian khó. Mỗi chuyến đi đều phải vượt qua sông ngòi, bưng biền, những cánh rừng ngập nước và điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt.

Cuộc sống của người lính nơi chiến trường miền Tây không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn phải vượt qua biết bao thử thách của thiên nhiên. Mùa nước nổi, việc hành quân chủ yếu bằng xuồng hoặc lội nước nhiều giờ liền. Mùa nắng, cái nóng oi bức và muỗi mòng khiến những đêm nghỉ ngơi cũng không được trọn vẹn. Có những ngày, bữa cơm chỉ là ít gạo sấy ăn cùng muối vừng hoặc cá khô, nhưng ai cũng động viên nhau giữ vững tinh thần để hoàn thành nhiệm vụ.

Ông Nguyễn Quang Luyến luôn nhớ về tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm được vun đắp trong gian khó. Họ cùng nhau chia sẻ từng ngụm nước, từng chiếc võng, từng viên thuốc và cả những lá thư từ quê nhà. Trong mắt người lính, đồng đội không chỉ là người cùng đơn vị mà còn là người thân, là chỗ dựa tinh thần giữa những tháng ngày gian khổ.

Mùa xuân năm 1975 là dấu mốc không thể nào quên. Khi tin vui đất nước hoàn toàn thống nhất lan đến đơn vị, niềm xúc động vỡ òa trong lòng mỗi người lính. Bao năm chiến đấu, bao mất mát, hy sinh cuối cùng đã được đền đáp bằng ngày non sông thu về một mối. Đó là khoảnh khắc mà ông Luyến luôn coi là phần thưởng lớn nhất của tuổi trẻ.

Sau ngày thống nhất, ông không trở về ngay mà tiếp tục ở lại quân ngũ. Đất nước bước vào thời kỳ mới với nhiều nhiệm vụ nặng nề: khắc phục hậu quả chiến tranh, củng cố quốc phòng và bảo vệ thành quả cách mạng. Trong suốt những năm tiếp theo, ông cùng đồng đội tiếp tục thực hiện nhiệm vụ với tinh thần trách nhiệm cao nhất, luôn sẵn sàng nhận bất cứ nhiệm vụ nào được giao.

Mười bốn năm quân ngũ đã rèn luyện ông từ một chàng trai trẻ trở thành người lính giàu bản lĩnh. Kỷ luật, tinh thần đoàn kết, ý chí vượt khó và lòng trung thành với Tổ quốc đã trở thành những phẩm chất theo ông suốt cuộc đời.

Năm 1987, ông Nguyễn Quang Luyến hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Rời doanh trại, ông mang theo chiếc ba lô cũ, bộ quân phục đã bạc màu và biết bao kỷ niệm của một thời tuổi trẻ. Điều còn lại không chỉ là những tấm ảnh hay kỷ vật, mà là tình đồng đội không bao giờ phai nhạt.

Trở về cuộc sống đời thường, ông tiếp tục phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ. Dù trong lao động hay tham gia công tác địa phương, ông luôn là người gương mẫu, trách nhiệm và tận tâm. Ông thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng quân ngũ để các thế hệ sau hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao người đã cống hiến tuổi xuân cho đất nước.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, mỗi lần gặp lại đồng đội, ký ức về chiến trường miền Tây lại hiện về nguyên vẹn. Những con kênh, cánh đồng, rừng tràm, những đêm hành quân và những tiếng cười giữa gian khó đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời người lính.

Đối với cựu chiến binh Nguyễn Quang Luyến, "thời hoa lửa" không chỉ là quãng thời gian chiến đấu, mà còn là quãng đời đẹp nhất – nơi tuổi trẻ được sống có lý tưởng, được cống hiến hết mình và được sát cánh cùng những người đồng đội vì một mục tiêu chung: độc lập, tự do và hạnh phúc của nhân dân.

Hôm nay, đất nước đang đổi mới từng ngày, những vùng quê ngày càng khởi sắc, cuộc sống ngày càng đủ đầy. Nhìn thành quả ấy, người cựu chiến binh càng thêm tin tưởng rằng những năm tháng cống hiến của thế hệ mình không hề uổng phí. Đó chính là niềm tự hào lớn nhất mà ông luôn gìn giữ và truyền lại cho con cháu – hãy yêu Tổ quốc bằng những việc làm thiết thực, biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn