Cựu chiến binh

Câu chuyện của CCB Phạm Đức Liên

Ninh Bình03/07/2026Nguyễn Quang Linh (Chi đoàn Châu Bạc Tháp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1954, cựu chiến binh Phạm Đức Liên thuộc lớp thanh niên lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, ông khoác ba lô lên đường nhập ngũ với một niềm tin giản dị: "Đất nước cần thì mình đi."

Những năm tháng quân ngũ, ông được biên chế làm nhiệm vụ tại Phong Thổ, Lai Châu – vùng biên cương quanh năm mây phủ, núi cao vực sâu, nơi mỗi bước chân người lính đều in dấu trên những con đường tuần tra đầy đá tai mèo và dốc đứng. Cuộc sống nơi biên giới vô cùng thiếu thốn. Mùa đông lạnh cắt da, mùa mưa đường núi sạt lở, lương thực, nước uống đều phải gùi bộ qua nhiều cây số. Nhưng trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội luôn là ngọn lửa sưởi ấm những người lính trẻ.

Khi cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc bước vào giai đoạn ác liệt, đơn vị của ông nhận lệnh chi viện cho chiến trường Vị Xuyên. Đó là nơi mà mỗi ngọn đồi, mỗi vách đá đều thấm máu của biết bao người con đất Việt. Pháo địch bắn ngày đêm, đất đá bị cày xới liên tục, nhiều cao điểm chỉ còn lại màu xám trắng của đá núi và khói thuốc súng.

Ông Liên cùng đồng đội hành quân xuyên rừng, vượt suối, mang theo ba lô nặng trĩu cùng niềm tin phải giữ vững từng tấc đất biên cương. Có những đêm hành quân trong mưa, không được đốt lửa, không được bật đèn, chỉ lặng lẽ bám theo nhau giữa màn đêm. Có những ngày pháo dội xuống không ngớt, cả đơn vị phải bám vào khe đá, chờ từng loạt pháo ngớt mới tiếp tục nhiệm vụ.

Điều khiến ông nhớ nhất không phải tiếng súng, mà là hình ảnh những người đồng đội. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt, động viên nhau giữa lúc bom đạn ác liệt nhất. Có người sáng còn cười nói, chiều đã nằm lại nơi sườn núi. Những mất mát ấy trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính.

Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương với biết bao kỷ niệm còn nguyên vẹn trong tim. Những năm tháng quân ngũ đã rèn luyện cho ông bản lĩnh, ý chí và tinh thần vượt khó. Dù cuộc sống thời bình còn nhiều vất vả, ông vẫn luôn giữ phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, sống giản dị, trách nhiệm và tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương.

Mỗi lần nhắc về Vị Xuyên, ánh mắt người cựu chiến binh lại trầm xuống. Ông không kể nhiều về chiến công của mình mà luôn nhắc đến những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương Tổ quốc. Với ông, họ mới là những người đã viết nên bản hùng ca bất tử của một thời hoa lửa.

Thời gian có thể làm bạc màu quân phục, nhưng không thể làm phai mờ ký ức của những người lính năm xưa. Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Đức Liên không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà còn là lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình – được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân của biết bao người lính nơi tuyến đầu biên giới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn