Câu chuyện của CCB Phạm Hữu Lộc
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất thuần nông thôn Hạ, xã Minh Tân, tuổi thơ của ông Phạm Hữu Lộc gắn liền với những cánh đồng lúa xanh, với con đường làng quanh co và những tháng ngày đất nước còn in đậm dấu vết chiến tranh. Năm 1975 – năm lịch sử của dân tộc – khi non sông thu về một mối, chàng thanh niên tròn 20 tuổi ấy đã quyết định lên đường nhập ngũ, mang theo trong tim khát vọng được góp phần bảo vệ thành quả cách mạng. Những ngày đầu quân ngũ là chuỗi ngày gian nan nhưng cũng đầy nhiệt huyết. Từ một người nông dân quen với cày cấy, ông Lộc phải làm quen với kỷ luật quân đội, với thao trường nắng gió, với những bài huấn luyện khắc nghiệt. Mồ hôi đổ xuống từng ngày, đôi vai gầy dần rắn rỏi, ánh mắt trở nên kiên định hơn. Ông thường kể lại rằng: “Ngày ấy gian khổ thật, nhưng ai cũng coi đó là niềm tự hào, vì được khoác lên mình màu áo lính.” Trong suốt thời gian tại ngũ từ năm 1975 đến 1981, ông Lộc mang quân hàm Hạ sĩ, đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ trong đơn vị. Đó là những năm tháng đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, còn nhiều khó khăn, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn luôn đặt lên hàng đầu. Những chuyến hành quân dài ngày, những đêm trực gác trong gió lạnh, những bữa cơm vội nơi thao trường… tất cả đã hun đúc nên một người lính kiên cường, giản dị mà bền bỉ. Có những thời điểm đơn vị phải hoạt động ở vùng địa hình phức tạp, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Nước uống phải chắt chiu từng giọt, lương thực có khi chỉ là những bữa cơm độn. Nhưng trong gian khó ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng. Ông Lộc cùng anh em chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, động viên nhau vượt qua thử thách. Chính những năm tháng ấy đã để lại trong ông ký ức không thể nào quên – ký ức của tuổi trẻ sống hết mình vì Tổ quốc. Năm 1981, ông hoàn thành nghĩa vụ quân sự, xuất ngũ trở về quê hương. Trở lại thôn Hạ thân quen, ông lại bắt tay vào cuộc sống lao động sản xuất, tiếp tục góp sức xây dựng quê hương. Dẫu không còn khoác áo lính, nhưng phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” vẫn luôn hiện hữu trong ông – cần cù, trách nhiệm, sống nghĩa tình và gương mẫu. Giờ đây, khi mái tóc đã điểm bạc, mỗi khi nhắc lại “thời hoa lửa”, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào. Đó không chỉ là ký ức về một thời tuổi trẻ gian khó, mà còn là minh chứng cho tinh thần cống hiến lặng thầm của những người lính sau chiến tranh – những con người đã góp phần giữ vững bình yên cho đất nước trong những năm tháng đầy thử thách. Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Hữu Lộc không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng lại lặng lẽ tỏa sáng như chính cuộc đời người lính: giản dị, kiên cường và đầy nghĩa tình. Và chính từ những con người như ông, truyền thống yêu nước, tinh thần trách nhiệm với Tổ quốc được tiếp nối qua từng thế hệ hôm nay và mai sau.



